AN DƯƠNG VƯƠNG XÂY THÀNH CỔ LOA

     

Trong lúc vua An Dương vương vãi xây thành Cổ Loa cứ đắp thành là bị sụt, bỗng tất cả thần nhân đến cửa thành, trỏ vào thành cười mà lại nói rằng: Đắp đến bao giờ cho xong.

Bạn đang xem: An dương vương xây thành cổ loa


Vua An Dương vương vãi xây Loa thành

An Dương Vương chúng ta Thục tên bỏ là Phán, người ba Thục, đóng đô làm việc Phong Khê (nay là thành Cổ Loa).

Giáp Thìn, năm trước tiên (257 TCN; ngang với Noãn Vương- nhà Chu năm sản phẩm công nghệ 58). Vua đã xâm lăng nước Văn Lang, thay đổi quốc hiệu có tác dụng Âu Lạc. Thời gian đầu, nhà vua nhiều lần lấy quân tấn công Hùng Vương, cơ mà Hùng vương binh mạnh tướng giỏi, vua bị thua trận mãi.

Hùng vương vãi bảo rằng: Ta tất cả thần góp sức, nước Thục không sợ hãi ư? Rồi Hùng Vương vứt không thay đổi võ bị, chỉ ham ẩm thực ăn uống vui chơi. Quân Thục kéo cạnh bên đến nơi, hãy còn say mềm không tỉnh, rồi thổ huyết dancing xuống giếng chết. Dân chúng quay giáo đầu mặt hàng Thục Vương.

Bấy giờ đồng hồ đắp thành nghỉ ngơi Việt Thường, rộng hơn nghìn trượng, như hình trôn ốc, nên gọi là Loa Thành, lại có tên là thành Tu Long (người bên Đường call là thành Côn Lôn, do là thành khôn cùng cao). Thành này cứ đắp dứt lại sụt, vua lấy có tác dụng lo, new trai giới nhằm khấn trời đất với thần kỳ núi sông, rồi hưng công đắp lại.

Bính Ngọ, năm lắp thêm 3 (255 TCN; Đông Chu quân năm máy 1). Mùa xuân tháng 3, bỗng có thần nhân cho cửa thành, trỏ vào thành cười cơ mà nói rằng: Đắp đến lúc nào cho xong.

Vua thấy lạ bắt buộc mời vào năng lượng điện hỏi. Thần nhân trả lời rằng: Đợi Giang sứ đến sẽ biết, rồi giã biệt đi ngay. Sáng sủa hôm sau, vua ra cửa thành, thấy có rùa vàng từ phía Đông bơi trên sông nhưng đến, xưng là Giang sứ, nói được giờ người, bàn được việc tương lai.


*

Thấy vậy, Vua mừng lắm, nhằm rùa vào mâm quà và ném lên trên điện. Vua hỏi về nguyên do thành sụp thì rùa vàng trả lời rằng: bé vua trước phạm vào tinh khí sơn hà của đất này để trả thù nước, nấp sinh sống núi Thất Diệu.

Trong núi ấy tất cả ma là fan con hát đời trước chết chôn sinh sống đấy. Cạnh núi gồm cái quán, công ty quán thương hiệu là Ngộ Không, có một người con gái và một bé gà trắng là du khí của tinh, phàm người qua lại mà ngủ tối ở đấy thì tất chết, là vì ma có tác dụng hại.

Chúng hoàn toàn có thể rủ nhau họp thành bầy lũ, có tác dụng sụp đổ thành. Ví như giết con gà trắng để trừ tinh lúc ấy đi, thì thành tự nhiên đắp kết thúc được và bền vững.

Vua mang rùa vàng mang lại quán ấy, đưa làm bạn ngủ nhờ. Nhà quán nói: Ông là quý nhân, xin đi ngay, chớ bảo quản đây cơ mà bị họa. Vua mỉm cười nói: sinh sống chết có mệnh, ma quỷ làm những gì nổi. Rồi ngủ lại quán.

Đến đêm nghe ma từ ngoài đến hotline mở cửa. Rùa kim cương thét mắng, ma ko vào được. Đến con gà gáy thì bọn ma chạy tan. Rùa đá quý xin vua xua đuổi theo, mang đến núi Thất Diệu thì tinh khí biển lớn đi hết. Vua về bên quán. Đến sáng sớm, ông nhà quán chỉ ra rằng vua vớ chết, sai tín đồ đến tiệm để nhặt xác lấy chôn. Thấy vua vẫn cười cợt nói như thường, bắt đầu sụp lạy rồi nói: Ông được yên lành như thế, tất là thánh nhân.

Vua xin nhỏ gà white giết để tế. Con gà ấy chết thì phụ nữ chủ tiệm cũng chết. Vua sai người đào núi lên, thấy có nhạc khí cổ cùng xương người, mang đốt đồng tình tro, ném xuống sông, yêu khi mất hẳn. Tự đấy, đắp thành không quá nửa tháng thì xong.

Rùa rubi từ biệt ra về., vua cảm tại hỏi rằng: Đội ơn ngài thành đắp vẫn vững, nếu bao gồm giặc ko kể đến, thì rước gì mà kháng giữ? Rùa tiến thưởng bèn trút bỏ ra chiếc móng, trao mang lại vua cùng nói: nhà nước yên hay nguy, bởi tự số trời, nhưng fan cũng yêu cầu phòng bị, nếu bao gồm giặc mang đến thì dùng mẫu móng thiêng này có tác dụng lẫy nỏ, nhằm mục tiêu vào giặc mà phun tên thì không lo ngại gì nữa.

Xem thêm: Khuyếch Đại Hay Khuếch Đại, Cách Viết, Từ Ghép Của Hán Tự Khuếch 拡 Trang 1

Vua không nên bề tôi là Cao Lỗ (có phiên bản chép là Cao Thông) có tác dụng nó thần, đem móng rùa có tác dụng lẫy nỏ, viết tên là Linh quang đãng kim trảo thần nợ.

Trọng Thủy – Mị Châu

Tân Mão, năm sản phẩm công nghệ 48 (210 TCN; Tần Thủy Hoàng năm thú 37). Mùa đông, mon 10, Tần Thủy Hoàng mất nghỉ ngơi Sa Khâu. Nhâm nghêu và Triệu Đà lấy quân thanh lịch lấn.

Quân của Triệu Đà đóng góp quân sinh sống núi Tiên Du trấn Bắc Giang, võ thuật với An Dương Vương. Lúc này, vua đem nỏ thần nhằm bắn, Đà thua thảm chạy. Bấy giờ, nghêu đem thủy quân đóng góp ở đái Giang (tức là bao phủ Đô hộ, sau chép lâm là Đông Hồ, có nghĩa là bến Đông hồ ngày nay), phạm thổ thần đề nghị bị bệnh rút về, bảo Đà rằng: “Nhà Tần đã mất nước thôi, nên dùng mưu kế tiến công Thục Phán, rất có thể dựng nước được”.

Triệu Đà biết vua có nỏ thần, quan yếu địch nổi, lui duy trì núi Vũ Ninh, sai sứ lịch sự giảng hòa. Vua mừng, bèn chia từ Bình Giang (nay là sông Thiên Đức ở thị trấn Đông Ngàn) quay trở lại Bắc thì Đà thống trị, trở về phái nam thì vua thống trị.

Triệu Đà sai con là Trọng Thủy vào hầu nhằm túc vệ, mong hôn phụ nữ vua là Mị Châu. Vua ưa chuộng gả.



Trọng Thủy dỗ Mị Châu giúp thấy trộm nỏ thần, rồi ngầm đem nỏ nhưng đổi dòng khác, giả vờ về Bắc thăm phụ vương mẹ, bảo Mị Châu rằng: “Ân tình vợ ông xã không thể quên nhau, ví như lỡ nhị nước ko hòa nhau, kẻ Nam người Bắc bí quyết nhau, ta lại đến đây thì làm chũm nào cơ mà tìm thấy nhau?” . Mị Châu nói: “Thiếp có cái nệm gấm nhồi lông ngỗng thường với theo mình, đi mang đến đâu thì rút lông ngỗng rắc ra lỗi mặt đường rẽ để gia công dấu”. Trọng Thủy về bảo mang đến Triệu Đà biết.

Quý Tỵ năm sản phẩm công nghệ 50 (208 TCN; Tân Nhị vậy Hồ Hợi năm máy 2). Nhâm Ngao ốm sắp chết, bảo Đà rằng: “Tôi nghe bọn Trần thắng làm loạn, lòng dân không biết theo về đâu, chỗ đất này xa lánh, tôi sợ đàn giặc xâm phạm mang đến đây, ước ao cùng ông chặn đường (đường bên Tần vào khu đất Việt) để phòng bị trước, hóng xem chư hầu dịch chuyển thể nào”.

Đến khi ốm nặng quá, Nhâm ngao nói rằng: “Đất Phiên Ngung (nhà Hán gọi là nam giới Thành) dựa núi cách sông, phía Đông phía Tây đầy đủ mấy ngàn dặm và có người Tần cùng giúp, cũng đủ dựng nên nước, dấy nghiệp vương, quản lý một phương. Các trưởng lại ở trong quận này không người nào đáng cùng mưu bàn, cho nên tôi call riêng ông nhằm bảo”.

Nói dứt thì nghêu chết, Đà nhanh chóng gửi hịch đến các cửa ải Hoành Phố, Dương Sơn, Hoàng Khê, nói: “Quân giặc chuẩn bị sửa mang lại nơi, yêu cầu gấp chặn đường, họp binh nhằm tự giữ”. Hịch đến các châu quận những hưởng ứng cả. Bấy tiếng Đà làm thịt hết các trưởng lại vị nhà Tần đặt, mang thân phái núm làm thái thú.

Sau đó, Đà mang quân mang lại đánh An Dương Vương, vua lừng chừng là lẫy nỏ sẽ mất, ngồi tiến công cờ cười nhưng mà nói rằng: “Đà không sợ nỏ thần của ta sao?”. Quân của Đà tiến sát đến nơi, vua giương nỏ thần thì lẫy vẫn gãy rồi. Vua thua thảm chạy, nhằm Mị Châu ngồi bên trên ngựa, cùng chạy về phương Nam. Trọng Thủy dấn dấu lông ngỗng đuổi theo.

Vua mang đến bờ biển, hết đường mà không có thuyền, call rùa vàng liền mấy tiếng “Mau cho cứu ta”. Rùa quà nổi lên mặt nước mắng rằng: “Kẻ ngồi sau ngựa là giặc đây, sao không giết thịt đi?”, Vua rút thanh gươm mong chém Mị Châu, Mị Châu khẩn rằng: “Trung tin trọn tiết, bị bạn đánh lừa, xin chết trở thành châu ngọc nhằm rửa thù nhục này”. Vua bèn chém.

Máu của Mị Châu chảy xung quanh nước, loại trai nuốt vào bụng hóa làm cho hạt minh châu. Vua cố gắng sừng văn tê nhiều năm 7 tấc nhảy xuống biến đổi đi mất (tức là sừng cơ rẽ nước ngày nay. Tương truyền núi Dạ Sơn làng mạc Cao Xá ở trong Diễn Châu là địa điểm ấy). Trọng Thủy theo cho nơi thấy Mị Châu đã chết, yêu thương khóc bao phủ lấy xác đem lại chôn ngơi nghỉ Loa Thành, hóa làm cho đá ngọc.

Xem thêm: 2 Bài Văn Mẫu Thuyết Minh Về Tác Hại Của Thuốc Lá, Thuyết Minh Về Tác Hại Của Thuốc Lá Với Con Người

Trọng Thủy tiếc nuối Mị Châu, quay trở về chỗ Mị Châu vệ sinh gội khi trước, yêu mến xót khôn xiết, ở đầu cuối nhảy xuống lòng giếng mà lại chết. Đời sau có người được phân tử minh châu ở Đông Hải, mang nước giếng ấy cơ mà rửa, sắc đẹp ngọc châu càng trong sáng hơn.