KỂ LẠI TRUYỆN AN DƯƠNG VƯƠNG VÀ MỊ CHÂU

     

Hãy nhắc lại truyện An Dương Vương với Mị Châu – Trọng Thủy, bởi lời của anh ý (chị) với một chấm dứt khác với dứt của tác giả dân gian.

Bạn đang xem: Kể lại truyện an dương vương và mị châu

Bài làm:

Sau khi kế tục sự nghiệp dựng nước của 18 đời Hùng vương, An Dương vương Thục Phán sẽ đánh rã năm mươi vạn quân Tần xâm lược; đổi tên nước Văn Lang thành Âu Lạc với dời dô tự vùng núi Nghĩa Lĩnh, Phong Châu xuống phía Phong Khê, hay có cách gọi khác là vùng Kẻ Chủ, tức cổ Loa, Đông Anh, hà thành ngày nay.

An Dương vương hợp tác ngay vào câu hỏi xây thành nhưng lại ngặt nỗi cứ ngày xây lên tối lạỉ đổ xuống, mãi ko xong. đơn vị vua bèn sai những quan lập bọn để cẩu hòn đảo bách thần, xỉn thần linh phù trợ. Ngày mồng bảy tháng ba năm ấy, nhà vua tự dưng thấy cỏ một cụ công cụ bà râu tóc tệ bạc phơ, tay kháng cây gậy trúc, rảnh rỗi từ phía Đông đỉ tới trước cổng thành, ngửa cổ cơ mà than rằng: “Xây dựng thành này biết bao giờ cho xong xuôi được !”. Mừng rỡ, An Dương vương rước các cụ vào vào điện, kính cẩn hỏi rằng: “Ta đắp thành này đang tốn nhiều sức lực lao động mà ko được, là cớ làm sao?”. Cụ công cụ bà thong thả đáp: “Sẽ có sứ Thanh Giang tới thuộc nhà vua xây dựng thì mới có thể thành công”. Nói xong, cụ già từ biệt ra đi.


*

Kể lại truyện An Dương Vương cùng Mị Châu – Trọng Thuỷ bằng lời của mình


Sáng hôm sau, có một con rùa bự nổi lên phương diện nước, trường đoản cú xưng là sứ Thanh Giang, bảo cùng với An Dương vương rằng ý muốn xây được thành thì phải hủy diệt hết lũ hồ ly tinh thường tuyệt quấy nhiễu. Trái nhiên, sau khi Rùa xoàn giúp đơn vị vua diệt trừ hồ ly thì chỉ tầm nửa mon là thành đang xây xong. Thành xây theo như hình trôn ốc, rộng rộng ngàn trượng nên gọi là thành Ốc tốt Loa Thành. Rùa đá quý ở lại ba năm té ra đi. Lúc phân tách tay, An Dương vương bái tạ nói: “Nhờ ơn Thần cơ mà thành sẽ xây xong. Ni nếu gồm giặc ngoài đến thì lấy gì mà phòng ?”. Rùa Vàng dỡ một mẫu vuốt trao cho An Dương Vương, dặn hãy lấy làm lẫy nỏ. Giặc đến, cứ nhằm mục đích mà bắn thì sẽ không lo gì nữa. Xong lời, Rùa rubi trở về biển Đông. đơn vị vua không đúng một tướng tá tài là Cao Lỗ chế ra chiếc nỏ lớn lấy vuốt của Rùa Vàng làm cho lẫy. Đó là nỏ thần Kim Quy.

Xem thêm: Soạn Bài Viết Bài Tập Làm Văn Số 6 Lớp 9 Nghị Luận Văn Học, Đề 2 Bài Viết Văn Số 6 Lớp 9 Nghị Luận Văn Học


Ít lâu sau, Triệu Đà rước quân lịch sự xâm lược Âu Lạc. An Dương Vương đem nỏ thần ra bắn, từng phát chết hàng ngàn tên giặc. Chúng hoảng loạn quay đầu chạy về cho núi Trâu, cố cự được vài ba ngày rồi rút về nước. Dân bọn chúng Âu Lạc hân hoan mừng thành công vẻ vang của vị vua tài giỏi.
 Theo lời phụ thân dặn, Trọng Thủy ngầm lưu ý dò xét khắp vị trí và rắp trung ương phát hiện bởi được bí mật của nỏ thần. Mị Châu vơi dạ, lại chân tình yêu yêu mến chổng phải đã chuyển Trọng Thủy vào tận chỗ cất cất nỏ thần. Trọng Thủy chế ra mẫu lẫy giống như y rất thực rồi tấn công tráo, cầm vuốt Rùa Vàng. Xong xuôi việc, Trọng Thủy nói với vợ: “Tình vk chổng cấp thiết lãng quên, nghĩa mẹ thân phụ không thể chấm dứt bỏ. Ta nay trở trở lại thăm cha, nếu cho lúc hai nước thất hòa, bắc vào nam cách biệt, ta quay lại tìm nàng, đem gì làm cho dấu ?”. Mị Châu ngây thơ đáp : “Thiếp gồm cái áo lông ngỗng thường xuyên mặc, khi gặp gỡ biến, đi cho đâu đã rắc lông ngỗng sống ngã cha đường có tác dụng dấu mà lại tìm nhau”.

Xem thêm: Soạn Bài Một Thứ Quà Của Lúa Non Cốm, Một Thứ Quà Của Lúa Non: Cốm


 Hai cha con đành lên ngựa, nhằm mục tiêu hướng phương Nam mà chạy, tuy nhiên chạy đến đâu quân giặc cứ theo vết lông ngỗng mà lại đuổi theo đến đó. Ra tới giáp bờ biển, An Dương vương cùng đường bèn kêu lớn: “Sứ Thanh Giang chỗ nào mau cho cứu ta!”. Tức thì lập tức, Rùa tiến thưởng hiện lên, chỉ tay vào Mị Châu mà nói cùng với An Dương vương vãi rằng: “Kẻ ngồi sau lưng chính là giặc đó!”. Biết rõ cơ sự, An Dương vương nổi giận, tuốt gươm định chém Mị Châu thì vừa lúc ấy, Trọng Thủy cũng mang lại nơi. Chàng dấn thân đỡ nhát kiếm oan trái của An Dương vương vãi thay cho những người vợ thân yêu. Thốt nhiên nhiên, mặt nước rẽ ra, Rùa xoàn đón An Dương vương vãi xuống biển. Mị Châu nước đôi mắt chan hòa, vùng chạy theo phụ vương nhưng những đợt sóng giận dữ tung bong bóng trắng xóa vẫn ngăn bước đi nàng. Con gái gục xuống bên xác chồng, nức nở.