Kim Vân Kiều Truyện Thanh Tâm Tài Nhân

     

Bạn sẽ xem phiên bản rút gọn của tài liệu. Xem và cài ngay bản đầy đầy đủ của tư liệu tại đây (94.63 KB, 16 trang )


Truyện Kiều của Nguyễn Du với Kim Vân Kiều truyện của Thanh trọng tâm Tài Nhân là hai thành công naná như nhau. Hiện tượng ấy chưa phải là khơng tạo phiền tối, tuyệt nhất là cùng với Nguyễn Du. Còn nếu không vượt được tác phẩm xuất hiện từ trước, nó chỉ cịn là việc mơ phỏng. Khá hơn chút nữa, giátrị cũng chỉ từ là sự trau chuốt, gia cơng, đến dù ở đây có sự chuyển đổi ngơn ngữ và thể loại. Cảm hứng "nhuận sắc" này dễ có ở nơi người đọc đã đành mà người sáng tác Truyện Kiều phải đương đầu với khơng ít khó khăn khăn. Tất cả lẽ, vị ý thức được trở ngại này - dòng khó là tránh cho tất cả những người đọc hiểu rằng đây chỉ là 1 sự đưa dịch ngôn ngữ đơn thuần - nhưng mà tác phẩm của Nguyễn Du như một sự chỉ dẫn để không mang một cái thương hiệu đơn. Truyện Kiều là tên gọi thường gọi căn cứ vào hình tượngcủa nhân đồ gia dụng trung trọng tâm ; còn ý đồ sáng tạo của Nguyễn Du có lẽ rằng gửi vào cái thương hiệu chính, tên gốc là Đoạn ngôi trường tân thanh. "Đoạn trường" (đứt ruột) là nguyên nghĩa của Kim Vân Kiều truyện. Còn "tân thanh" (tiếng kêu mới) là việc nâng cung cấp thăng hoa. Vết tích của "cổ thư" vì chưng vậy khơng cần là khơng có, dẫu vậy nó chỉ cịn là dáng vẻ dấp, một vật dụng hồi ức xa xăm, nó ở trong về vượt khứ.Thay thế cho những tuyệt vời mờ nhoè dễ lẫn ấy là 1 hệ thống diễn biến mà Nguyễn Du có thêm giảm với nền của bức tranh bằng độ đậm nhạt, sáng tối khác đi nhằm từ kia một quả đât nhân đồ dùng hiện lên vừa nhiều dạng, vừa rõ nét, mới mẻ và lạ mắt đến ngạc nhiên. Thành công đột xuất này đề xuất nhờvào kỹ năng khắc họa, vào thẩm mỹ dẫn truyện, vào sự sắc sảo của ngữ điệu văn chương của nghệ sĩ anh tài - tức là một bạn dạng lĩnh. Bản lĩnh ấy truyền mang lại tác phẩm một linh hồn, một thông điệp thẩm mỹ và tứ tưởng với hầu hết hàm nghĩa nhiều tầng, chủ yếu là trên các khía cạnh sau đây.

Bạn đang xem: Kim vân kiều truyện thanh tâm tài nhân

1.Một giờ đồng hồ kêu thương2.Một giờ đồng hồ thét phẫn nộ3."Truyện Kiều" - một giấc mơ

4.Phân tích nghệ thuật của Truyện Kiều1. "Truyện Kiều" - một tiếng kêu thương

Truyện Kiều trước hết và chủ yếu là 1 trong những tiếng kêu thương, tiếng kêu đứt ruột cho 1 mà cũng chính là cho hồ hết số kiếp bị đọa đày. Chủ đề "hồng nhan tệ bạc mệnh" ta sẽ từng chạm chán và sẽ quen gặp gỡ không chỉ vào văn học tập trung đại nước ta mà cả sinh hoạt văn học tập phương Đông, đặc biệt là văn học Trung Quốc. Vậy thì có gì new ở ngôn từ của giờ kêu yêu mến ? thiệt ra, tức thì từ Văn tế thập
loại chúng sinh, khi khóc thương cho bao nhiêu cuộc đời bất hạnh, tuy không thể dừng thọ trước một hệ thống nạn nhân, đơn vị thơ đã chú ý người hiểu về một hạng fan - hạng người "buôn nguyệt buôn bán hoa". Cũng giống như với các hạng bạn khác, Nguyễn Du tất cả tiếng khóc riêng biệt ; tuy thế tiếng khóc về hạng người "nhỡ nhàng một kiếp" trong sự xót tủi có cái đắng cay đến ngỡ ngàng.

Ngẩn ngơ lúc trở về giàAi chồng con tá biết là cậy ai ?


Có thể nói, Nguyễn Du đã khơng giải thích được điều oan nghiệt này( "Cổ kim hận sự thiên nan vấn" - Độc đái Thanh kí), tuy thế về trực giác, ơng đã nhận được ra quy nguyên lý phũ phàng đã cùng còn đang ảnh hưởng lên từng con tín đồ cụ thể. Con tín đồ ấy là con gái Kiều. Kiều đại diện cho cái đẹp toàn vẹn, cái đẹp tối đa, trước nhất là nhan sắc. Để tự khắc hoạ chân dung này, dù là với văn pháp ước lệ chứ chưa phải là tả thực, đơn vị thơ đã còn lại nhiều tuyệt vời sâu đằm trong thâm tâm trí chúng ta. Một phương diện tương khắc hoạ này là nhà thơ đã đưa Thuý Vân ra làm cho đối sánh. Dung nhan của Vân nếu rất đẹp thì cũng chỉ tầm "khả ái" xứng đáng yêu, còn sinh hoạt Thuý Kiều xong khoát là rộng Vân một bậc. Liễu buộc phải hờn giận, hoa yêu cầu ghen ghét, cái đẹp "tót vời" tạo nên bao nhiêu đố kị. Bao gồm nhan sắc vẫn quý, thêm tài năng, nhan sắc càng lộng lẫy, kiêu sa. Sắc với tài ấy chung quy cũng là cái tình. Sự "sắc sảo mặn mà" của Kiều là loại tình đời luôn dào dạt, thiết tha, luôn lưu ý đến mọibuồn vui của con fan và cuộc sống. Trước một nấm mồ vô chủ, hồ hết người đi qua nhưng Kiều giới hạn lại. Khơng chỉ hỏi han, con gái cịn nhỏ lệ. Khóc người mà yêu mến mình, thương bạn như thương mình, sự thành tâm ấy đã rượu cồn thấu đến tín đồ nằm bên dưới mộ. Đạm Tiên dù sao cũng là một trong người xa lạ, mà cảm xúc của Kiều cịn nạm nói gì đến phụ thân và em. Ví như chỉ bởi hiếu, nghĩa, Kiềuchưa hẳn đã phân phối mình. Sức mạnh khiến nàng kiên quyết và dữ thế chủ động "Dẽ mang đến để thiếp cung cấp mìnhchuộc cha" phải là một trong tình thương. Tình thương ấy lên đến mức đỉnh cao : thương fan hơn mến mình new dám hành vi như thế. Rồi sau đó, vào mười lăm năm lưu giữ lạc, bao nhiêu lần Kiều nhớ công ty là từng ấy lần nỗi nhớ kèm theo với niềm yêu quý cứ trào lên khiến người đọc họ không dễ nỗ lực nước mắt. Dẫu vậy rốt cuộc,tài với tình ấy, bơng hoa vơ giá bán của cuộc đời ấy lại chínhlà tại sao tiền định dẫn mang đến nỗi "kì oan" là có tên trong sổ đoạn trường. Cũng chính vì Thuý Kiều bị đày đoạ, theo bên sư Tam hòa hợp thì :


Thuý Kiều sắc sảo khôn ngoanVô duyên là phận hồng nhan đang đànhLại với lấy một chữ tình

Khư khư bản thân buộc đem mình vào trong.

Hố ra tài nhan sắc là vơ dun, tình là tội lỗi. Thôn hội cũ đang khơng đồng ý sự thái q, sự hồn chỉnh trong cá tính con người, duy nhất là con người dân có ý thức với tự dấn thức được phiên bản thân. Kiều nên nhận rước biết bao oan ức xót xa cũng bởi vì lẽ đó : tình thân tưởng như đã vắt nắm được trong tay tự nhiên bị giật mất; mong mỏi được sinh sống trong trinh bạch nhưng đề nghị tiếp khách làng nghịch ; vế cùng với Thúc Sinh thì bị thiến Thư hành hạ ; lắp bó với từ Hải thì bị hồ nước Tơn Hiến tấn công lừa. Có đến nhì lần Kiều mong muốn quyên sinh tuy nhiên lại không sao chết được, đau khổ như phận con kiến bị trong chảo nóng, mong mỏi thốt ra nhưng khơng bao gồm cách như thế nào thốt được. Kiều bị hành hạ bởi vì nỗi đau gặm nhấm trong cả đoạn đời giữ lạc. Kiều vẫn khơng cịn là mình. Nói làm sao cho thật đúng thì cũng có lúc Kiều được đối lập với chính mình nhưng mà thật riêng biệt và cũng thật ngấm thía. Lấy ví dụ như ở chốn lầu xanh lần đầu tiên :

Khi tỉnh rượu dịp tàn canh

Giật mình mình lại thương bản thân xót xa.

Sau mười lăm năm, lúc đã đoàn tụ với gia đình, đồn tụ với nam nhi Kim, mỗi khi phải nhắc đến , thiếu nữ khơng ngoài "giật mình" cơ mà "xót xa" mang đến thân phận khơng có một lần. Đó cũng là một trong những cách tổng thành quả đời trải qua chiêm nghiệm bạn dạng thân. Đó là một trong cách tổng kết sâu sắc nhất, thuyết phục nhất.

2.Truyện Kiều - một giờ đồng hồ thét phẫn nộ


nhưng trái tim nhà thơ có một bí quyết "giải mã" riêng nhờ vào trực giác cùng vốn sống. Kỹ năng nàyở đơn vị thơ hơi mạnh. Vị vậy, những thế lực chà đạp con người, độc nhất vô nhị là hầu như con fan tài hoa,
nhà thơ rất có thể chỉ trán call tên. Cùng trên phương diện diễn tả nhân vật, đặc biệt là nhân đồ dùng phản diện, ngòi bút Nguyễn Du như gồm thần, khơng một thành quả văn chương đương thời như thế nào sánh nổi. đàn chúng mặc dù khơng tất cả quan hệ ví dụ với nhau nhưng mà lại tồn tại như một hệ thống, đều mắt xích của một sợi dây chuyền để tạo thành một thứ thiên la địa võng. Trong những số đó có qn bn thịt buôn bán người, lũ đầu trâu mặt ngựa, cộng đồng sai nha bắng nhắng, kẻ nón cao áo dài đại diện cho công lý kĩ cương. Cách biểu đạt của nhà thơ không hẳn là "vơ đũa cả nắm". Bởi thực chất trong này vẫn cịn phần lớn con tín đồ khơng hẳn đang xấu xa. Đó là gần như lương tâm ít nhiều cịn trong sạch, như ả Mã Kiều trong bên chứa, mụ quản lí gia của thiến Thư, viên quan tiền xử án vụ Thúc Sinh quá quyền thân phụ lấy vk lẽ, một vãi Giác Duyên mặc dù tu hành thoát tục tuy nhiên vẫn biết cưu mang, cứu vớtnhững số trời oan khổ , trầm luân. Sót lại số đông rất đáng để hỏi tội, như phụ nữ Kiều đã có lần nhờ vào thanh gươm của Từ nhưng mà hỏi tội. Bản chất con buôn, biến tín đồ thành một vật dụng hàng thì khơng một ai vào vai đạt như thương hiệu giám sinh chúng ta Mã. Hắn bẻm mép và trai lơ dẫu vậy lại tự lột mặtnạ bằng hành vi tiếp xúc "trước thầy sau tớ" hỗn độn mẫu mã "cá đối bằng đầu", nhất là ti luôn thể "Cò kè bớt một thêm hai" để sở hữ rẻ một đồ vật hàng vô giá chắc chắn mẩm là gồm lãi mười mươi. Nhân vật dơ dáy này đáng ra khơng đáng có mặt trong đời Kiều. Nhưng lại vì tất cả tiền , hắn lại hoàn toàn có thể múa may dancing nhót "Ghế bên trên ngồi tót sỗ sàng" nhằm phán quyết. Tú Bà bày mưu bắt Kiều tiếp khách sẽ nhờđến sự lì lợm, tráo chác của Sở Khanh. Bầy này mất không còn cả nhân tính lẫn nhân hình. Sở Khanh phảiđeo phương diện nạ giả, cịn nếu như khơng, như diện mạo thật của Tú Bà, khơng ai nhìn được. Th Kiều lần đầu thấy được đã khơng khỏi ngạc nhiên vì sự phì nộn, nhất bởi vì cái màu domain authority như da fan chết của mụ. Loại đắc chí của mụ là loại đắc chí hèn mọn của kẻ tiểu nhân. Lúc bắt được Kiều bỏ trốn , y thật lòng hả dạ :

Hung hăng chẳng hỏi chẳng traĐang tay vùi liễu dập hoa tơi bời.

Chứng kiến một cành hoa non nớt cùng trinh bạch là người vợ Kiều lần trước tiên phải chịu cảnh "Uốn sống lưng thịt đổ dập đầu máu sa", mụ đâu có một chút ít mủi lịng. Nếu như khơng tất cả sự ước xin của Kiều, độc nhất là câu "Phận tôi sẽ vậy vốn fan để đâu" thì Tú Bà đâu gồm sực tỉnh giấc để dễ bề buông tha. Nhưng mà buông tha roi vọt để triển khai cái bài toán còn đớn đau nhức tăng roi vọt là tiếp khách hàng làng chơi, mụ có được cái đích cuối cùng. Tuy nhiên người bầy bà vào buổi báo oán thù sau này xếp hàng thứ nhất
không buộc phải là Tú Bà, nhưng mà là vợ cả của Thúc Sinh, chúng ta Hoạn. Điều này không phải ngẫu nhiên. Đối cùng với Tú Bà, Kiều biết người đó là ai (và đang một lần tiến công được vào trọng điểm lý). Cịn hoán vị Thư tất cả mưu chước khác bởi vì con bạn y cũng khác. Trước con bạn này, Kiều bất lực trong sự đối phó. Chẳnghạn như lúc bắt Kiều hầu rượu :

Chước đâu tất cả chước kỳ lạ đời

Người đâu và lại có bạn tinh ma.

Kiều khơng kịp đề phịng, nhắc cả sau đó việc hàn hun trọng điểm sự cùng với Thúc Sinh, thiến Thư tạo tình huống để lừa bắt quả tang. Lần đồ vật hai, Thuý Kiều thua trận cuộc. Cô gái không ngoài thở dài nhưng mà kinh hãi "Người đâu thâm thúy nước đời". Kiều sẽ nghĩ đúng, nghĩ về đúng cơ mà hoảng hồn về chiếc nơi "miệnghùm nọc rắn". Ra khỏi hai cạm mồi nhử là lầu xanh và nhà hoán vị Thư, mang lại được với từ bỏ Hải, Kiều như một tín đồ leo núi cần đến sự nghỉ ngơi. Trai nhân vật gái thuyền qun đã là một mơ hình lý tưởng. Rất khó mấy ai hiểu và yêu Kiều - một cơ gái lầu xanh - như tự Hải. Cịn với nàng Kiều, có lúc nào hạnh phúc lẻ tẻ lại đưọc bít chở bằng một thanh gươm?


Hồ Tôn Hiến chẳng qua cũng chỉ là sự lọc lừa được nâng cấp, nó tiến công vào lịng tin của một tín đồ cả tin. Fan cả tin ấy là nữ giới Kiều sau thời điểm đã trải qua bao "gió dập sóng va", một kẻ cảm giác xa đơn vị với một quê hương đêm ngày tưởng nhớ. Nó lại nhân danh một quyền lực tối cao để mà lại hứa hẹn. Mũi tên của hồ nước Tơn Hiến đã nhằm mục tiêu vào trúng đích. Đó là Kiều, một con người tưởng như đã từng trải, dạn dày, tuy vậy vẫn cịn một góc khuất ảo tưởng, ngây thơ. Bị trúng kế nhưng khuyên trường đoản cú Hải ra hàng, cô gái biết đâu sẽ đốt cháy không chỉ là sự nghiệp của Từ mà đốt ln đầy đủ gì cịn còn sót lại - chút hi vọng của mình được nhen đội lên sau hàng trăm năm trời giữ lạc. Vị vậy, có lẽ chưa tất cả cái đau đớn nào như lần này. Cũng vẫn là tiếng đàn, lần này gẩy lên không những "như khóc như than" nhưng mà đã là "bốn dây rỏ máu", bởi nó khơng cịn là xót xa mà lại đã căm giận, ốn hờn. Vì ảo tưởng và ngây thơ mà Kiều đang giết từ bỏ Hải và vơ hình bình thường cũng là tự giết mình. Vì mộng tưởng ngây thơ mà cô gái đã đặt tất cả niềm tin vào kẻ chức trọng quyền cao tuy thế lịng lang dạ sói, thâm độc khôn lường. Sa sẩy lần này, Kiều ko cịn gồm cách như thế nào để hoàn toàn có thể đứng lên được nữa. Vì vậy mà loại đợi chờ thiếu nữ phía trước là "nấm mồ hồng nhan", là con
sông chi phí Đường mà lại Đạm Tiên đã gặp gỡ và hẹn hò từ mười lăm năm trước.

3. "Truyện Kiều" - một giấc mơ

Cảm hứng nhân văn bao phủ lên tứ tưởng Truyện Kiều không chỉ thể hiện trên hai phương diện trong đời thực là giờ kêu thương tốt tiếng thét phẫn nộ ; nó cịn ủ ấp những giấc mơ. Đây đó là mặt sáng, nguồn ấm của cuộc đời, duy nhất là cuộc đời tăm tối. Thứ 1 là niềm mơ ước tình yêu.

Thực ra trong khu vực truyện Nôm của một cố kỉ truyện Nôm, sự việc này đang được đặt ra khá táo khuyết bạo. Thuộc với gần như Phan Trần, Hoa Tiên, Sơ kính tân trang, Truyện Kiều của Nguyễn Du là 1 trong sự tham gia vào mẫu chảy tầm thường của một thời đại văn chương. Dẫu vậy đồng thời, thành tích của Nguyễn Du còn là sự nâng cấp, vươn cho tới một đỉnh cao, ít có tác phẩm đương thời nào so sánh được. Không chỉ tạm dừng ở một cảm tình nhất thời bồng bột, sự thừa lên của Truyện Kiều là sinh sống sức đi xa. Nó khơng chỉ diễn ra với độ lâu năm suốt mười lăm năm linh cảm mà còn là sự việc khơi vào gạn đục tri âm. Tình thương vững bền bởi vì nó vị tha hơn là vị kỉ. Chẳng hạn, Kiều khi chạm chán lại Kim Trọng sau này, thiếu phụ đã nói " Thiếp từ ngộ trở thành đến giờ. Ong qua bướm lại sẽ thừa xấu xa" ;nhưng với đại trượng phu Kim, nàng vẫn luôn là trong sạch, vày một tín đồ biết quyền phát triển thành " đem hiếu có tác dụng trinh" thì sự trong sạch ấy hệt như bông sen "Gần bùn cơ mà chẳng tanh hôi mùi bùn". Ý nghĩa của câu "Hoa tàn mà lại thêm tươi" là sự việc nhìn dìm trên khía cạnh ý thức ấy. Đây là ánh nhìn nhân văn, một cái nhìn vừa đúng, vừa sâu trong một làng mạc hội khắt khe nhiều định kiến. Trước đó, vào mười lăm năm lưu lại lạc, từng nào lần ghi nhớ tới cố kỉnh hương là bấy nhiêu lần Kiều luôn ghi nhớ được núm nhân. "Dẫu lìa ngó ý cịn vương tơ lịng", câu thơ thực tại hố, hình tượng hố một nỗiniềm miếng mai nhưng mà bền chắc. Còn với Kim Trọng, dù đã đỗ đạt và yên bề gia thất nhưng mà khoảngthiếu hụt của đời đấng mày râu và lịng chàng vẫn là hình bóng tín đồ xưa. Vày vậy nhưng Kim Trọng khơng cơ hội nào ngi n, chỉ ước ao "Rắp mong mỏi treo ấn từ bỏ quan. Mấy sông cũng lội mấy ngàn cũng qua"để đi tìm một sản phẩm công nghệ "bóng chim tăm cá". Tình yêu ấy tại vì ln mãi xanh xao vì nó bước qua loại vịng cấm khắt khe lễ giáo, vì chưng nó là tình ái đầu. Tức thì từ buổi đầu chạm mặt gỡ vào hội Đạp Thanh, một tình u đã chớm nở. Để nói hộ dòng tâm trạng xốn xang hồi hộp của "tình trong như đã" mặc dù hai người vẫn tồn tại ý tứ, rụt rè, Nguyễn Du đã cần sử dụng một phác hoạ thảo vạn vật thiên nhiên nói hộ. Vẫn chính là nhịp
cầu nho bé dại như lúc gặp Đạm Tiên tuy thế nó như đã bao gồm hồn. Chỉ thêm một ít bóng chiều với nữ tính tơ liễu, fan và fan đã man mác vấn vương. Sau này có lần Kiều chủ động đến với Kim Trọng. Cuộc gặp mặt lần ấy, cùng với Kim Trọng, nó y như một giấc chiêm bao và đẹp mắt như trong mộng. Khôn cùng giống cùng với cuộc gặp ở Phan è : "Lan mừng huệ, huệ mùng lan. Ngọc quan lại khấp khởi, từ bỏ nhan ngập ngừng", nhưng cô nàng trong Phan Trần chưa thể làm cái việc như Kiều sẽ làm"Xăm xăm băng lối sân vườn khuya một mình". Nên nói tình u Kiều - Kim như một đồ vật rượu say người, tất cả sức quyến rũ tất cả phần đa ai một lần hiểu nó. Chẳng phải người xưa vì chưng đứng bên trên lập trường của tường ngăn lễ giáo, từng răn đe :


Đàn bà chớ đề cập Thuý Vân, Thuý Kiều

Cùng với hạnh phúc lứa đôi là khao khát công lý, ước mơ tự do. Trong bối cảnh cuộc đời cũ, từng nào bất công, oan khuất đè nén lên bao kiếp người, độc nhất vô nhị là những người dân lương thiện, đa số kẻ tài hoa. Nếu đồng ý nó bằng phương pháp khoanh tay bất lực xuất xắc tự yên ủi bằng phần nhiều thứ bùa mê thì cuộc sống thường ngày đầy nghịch lý ấy đâu phải cuộc sống đích thực của nhỏ người. Bởi vì vậy nhưng mà thanh gươm của từ bỏ Hải đề nghị vung lên nhằm bênh vực phần lớn thân phận "con sâu mẫu kiến". Cuộcsống ấy nên đến thanh gươm ấy. Thanh gươm của trường đoản cú như một sản phẩm tuyên ngôn về lẽ đề xuất "Anh hùng giờ đồng hồ đã hotline rằng. Giữa mặt đường dẫu thấy bất bởi mà tha". Vị vậy cịn gì vui hơn cuộc gặp mặt gỡ trùng phùng thân Kiều và Từ Hải sau bao ngày xa cách. Ấy cố gắng mà chỉ nghe qua nỗi oan khuất của Kiều " lúc Vơ Tích lúc Lâm Tri", cơn giận của Từ đang khơng sao kìm giữ nổi. Là hiện thân của cơng lý, trường đoản cú không tạm dừng ở sự cảm thông. đề xuất đến hành động để can thiệp,Từ đang "nghiêm quân tuyển chọn tướng" ra tay lập tức. Thừa lên quan hệ tình dục cá nhân, việc làm ấy gồm tính xóm hội. Buổi xử án diễn ra giữa thanh thiên bạch nhật, đặc biệt là trước lúc báo oán, Kiều đang dõng dạc :

Nàng rằng: ***g lộng trời caoHại nhân nhân sợ hãi sự làm sao tại ta.


cái ác mẫu xấu vẫn tiếp tục mơ hồ, khơng rõ là ai. Đó là chưa kể tới những giảm bớt khác trong dìm thức của Nguyễn Du như mục đích của thần quyền, của Nho giáo, Phật giáo. Ngưỡng mộ, đồng tìnhvới nhan sắc, với tài hoa cơ mà rồi chính Nguyễn Du lại lắc đầu nó. Nhan sắc là "vơ dun",
cịn tài ba thì "Có tài cơ mà cậy đưa ra tài. Chữ tài ngay tắp lự với chữ tai một vần". Tuy vậy, xét mang đến cùng, hạn chế tư tưởng vào Truyện Kiều cũng mặt khác là hạn chế của tương đối nhiều truyện Nơm nói riêng, của văn vẻ trung đại nói chung. Đó là mẫu ngưỡng khơng ai có thể vượt qua, vị lịch sử chưa tồn tại những tiên đề đến giải pháp.

4. Phân tích nghệ thuật của Truyện Kiều

Trở lại điểm bước đầu của Truyện Kiều là Kim Vân Kiều truyện. Kim Vân Kiều truyện của Thanh trung ương Tài Nhân nằm trong thể loại tiểu thuyết viết bởi văn xuôi bạch thoại của Trung Quốc. Đề tài của loại tiểu thuyết này là tài tử - giai nhân, thư sinh - kĩ con gái vốn đã thành truyền thống cuội nguồn từ đời Đường, trở nên tân tiến mạnh vào thời Minh, Thanh. Khơng chỉ khn sáo, cơng thức về mơ típ truyện, riêng biệt về mặt tứ tưởng, đó là sự việc dung hồ nước giữa nhu cầu bng thả tình yêu kiểu thị dân với việc ngợi ca, xác định lễ giáo phong kiến. Ảnh hưởng trọn đến nước ta trong đó gồm Truyện Kiều, đầy đủ mệnh đề mang tính xung bỗng nhiên như "tài mệnh tương đố", "hồng nhan bạc đãi mệnh" là lẽ đương nhiên. Song cái mới, cái trí tuệ sáng tạo của Nguyễn Du là trên những mặt sau đây.

Trước hết, xuất phát từ một cuốn tiểu thuyết chương hồi (20 hồi) bởi văn xuôi của Trung Quốc, Nguyễn Du đang tái chế tác thành một truyện thơ của Việt Nam. Nếu thành tích chương hồi lấy đầy đủ đoạn , rất nhiều hồi làm kết cấu tương đối chỉnh thể, độc lập với nhau thì Truyện Kiều là một trong những truyện thơ tức khắc mạch. Nói đến sự "liền mạch" như thế khơng thể khơng nghĩ mang lại hai điều. Đó là sự nhào nặn, thêm sút tình huyết trên đại lý lấy nhân vật làm trung tâm, và đó cịn là mục đích của tín đồ dẫn truyện. Vai trò này tác động ảnh hưởng bằng giọng điệu, mặc dù cho là ở một vị vắt khách quan liêu nhưng không hẳn không tác động tới bạn nghe, người đọc. Chính vì đứng về phía fan nghe, người đọc cơ mà nhà văn tạo được cho thành phầm một góc độ thẩm mỹ và làm đẹp riêng, một tình dục mới, số đông yếu tố thi pháp văn xuôi tân tiến sau này.


đến đâu, công ty thơ vẫn truyền đưọc dòng thần của nó. Ngay khi lược thuật tình tiết thời gian như từ thời điểm cuối hạ đến xuân - 1 năm vần xoay gửi động, nặng nề ai viết được hai câu :

Sen tàn, cúc lại nở hoa

Sầu dài ngày ngắn đông đà sang trọng xuân.

Mỗi mùa một khác. Cả cái khác nhau trong sự tương đương nhau. Đó là trường đúng theo Nguyễn Du cần sử dụng từ đồng âm khác nghĩa : "Phận rầu dầu vậy cũng dầu" hay "Nỗi riêng riêng chạnh tấc riêng một mình". Bài toán học tập và áp dụng ca dao vào Truyện Kiều cũng là một gợi ý cho các nhà thơ. Ở đây, sự kế thừa và sáng tạo để nâng cấp và tạo nên một bạn dạng sắc riêng khôn xiết rõ. Từ câu ca dao "Aiđi muôn dặm non sông. Để ai chất cất sầu đong vơi đầy", Nguyễn Du cắt đi và nén lại. Áp suất ngôn từ chính vì như vậy mà tăng thêm :

Sầu đong càng lắc càng đầyBa quét dọn lại một ngày nhiều năm ghê.

Nói làm sao cho thật đúng, sự trí tuệ sáng tạo này còn nhờ phụ thuộc kiến thức của thơ ca bác bỏ học. Nhị nguồn học tập vấn này làm cho sự đặc sắc của văn chương. Ấy là chưa nói ngơn ngữ ấy vừa là của văn pháp tự sự lại vừa là của bút pháp trữ tình, chưa nói đến thể thơ. Bởi thế Truyện Kiều là 1 trong kiến trúc vừa trang bị sộ, vừa tinh vi. Nó là khối tồn bích đa chiều.


“Truyện Kiều” từ bỏ trước tới nay vẫn được xem như là một thành tích văn học

cổ điển xuất sắc ưu tú trong lịch sử hào hùng văn học nước ta, được phổ biến rất rộng

rãi trong nhân dân. Dưới không ít hình thức, như: lẩy Kiều, tập Kiều,

bói Kiều, đố Kiều… ngay sát 200 năm trường đoản cú “Truyện Kiều” thành lập và hoạt động tới nay,

nhân các loại đã tốn không biết bao nhiêu là giấy mực để bàn tới nó. Nói

chuyện “văn nghệ giữa đời thường”, shop chúng tôi xin phiếm đàm song nét

về THI – TỬU vào “Truyện Kiều”- Vốn là 1 trong những đề tài trường đoản cú trước cho tới nay

hình như khôn xiết ít tín đồ đề cập.

Cầm, kỳ, thi, tửu xưa nay, vốn là một trong thú thư giãn hào hoa của những

bậc tao nhân khoác khách. Nguyễn Du mượn mẫu Vương Thúy

Kiều để chia sẻ trình bày tâm sự của mình.


Cứ như Nguyễn Du miêu tả, thì Thúy Kiều tài dung nhan vẹn tồn, hoàn toàn có thể

làm xiêu lòng thành đổ quách; nhưng ngoài ra trong số kiếp đã ẩn sẵn

“một thiên bạc mệnh”. Bởi vì vậy, khi tình yêu giữa đàn bà và con trai

Kim new vừa chớm nở, họ vẫn lập tức thật tâm giao trung tâm đắc, tri kỷ

tri âm, cùng vịnh thơ cùng với nhau, nâng bầu mời rượu cùng với nhau. Ưu ái

cho tình cảm của song trai tài gái sắc, chỉ trong một ngày, Nguyễn Du

đã phóng tay, khiến cho họ được tới nhì lần uống rượu với nhau.

Lần trước tiên vào ban ngày. Nhân cha mẹ và nhì em về dự sinh nhật

bên ngoại, Thúy Kiều đã tìm đến tận thư phịng của Kim Trọng nhằm

tình tự. Kiều vẽ tranh Đạm Thanh. đại trượng phu Kim thảo vài ba câu thơ vào

tranh ấy. Rồi hai fan chuốc rượu mời nhau. Xét theo cách nhìn

“nam con gái thụ thụ bất thân”, việc chỉ bao gồm hai tín đồ với nhau trong thư

phòng vắng vẻ vẻ, đã là 1 trong điều cấm kỵ; đằng này, vậy Nguyễn còn giải

phóng đến họ nâng ly mời nhau, thì… cố Nguyễn qủa là bạn đi tiên

phong trước tiên trong nghành nghề giải phóng phụ nữ.

Phải chăng đấy là lần đầu Kiều uống rượu:

Đủ điều trung khúc ân cần,

Lòng xuân phơi phới chén xuân tàng tàng.


vậy lại còn thêm bát rượu nồng chuyển đẩy, đến mức “lòng xuân phơi

phới chén xuân tàng tàng”. “Chén xuân” là chén rượu tỏ tình u.

Càng uống càng thấy “lịng xn” tràn đầy tình yêu “phơi phới”, đến

mức đã “tàng tàng” với nhau, tức cả hai gần như đã ngà ngà vị nhau và

vì rượu. Khơng biết cuộc hàn hun bước đầu từ bao giờ. Nhưng dĩ nhiên

chắn là nó đã kéo dãn tới mức cả hai gần như quên cả thời khắc, buộc phải mới

giật mình dấn thấy: “Trơng ra ác sẽ ngậm sương non đoài”.


Uống vì thế gọi là uống rượu tình trong bắt đầu bày tỏ. Chỉ gồm hai

người thơi. Nỗ lực Nguyễn thật là khéo. Vậy nhưng mà nào sẽ thơi đâu. Tức khắc

đó, vắt Nguyễn đã khỏe khoắn đi thêm nước cờ vật dụng hai, mà tôi dám

đoan chắn chắn rằng, toàn bộ thống trị thống trị phong kiến, và rất nhiều nhà

hũ nho phong kiến, một mực sẽ yêu cầu dãy nãy lên mà la làng. Bởi cụ

Nguyễn đã cải tiến qúa thể, khi núm dám nhằm Thúy Kiều tức thì trong

đêm hơm đó, khi vừa mới chia tay trở về, đã chớp nhoáng quay tức thì trở

lại, bằng phương pháp “xăm xăm băng nẻo vườn cửa khuya một mình”. Qủa là

táo bạo cho tới khơng tưởng nổi. Thân gái tối hơm, dám một mình xăm

xăm đi tắt tới nhà trai. Vào thời ấy, hẳn chỉ có Nguyễn Du bắt đầu dám

viết như vậy.

Và cuộc rượu tình yêu lần này new thật là đáng nhớ. Thơ Nguyễn Du

dành cho họ, cứ như rã tràn ra từ đáy cốc; lóng lánh ngời lên tình

u đơi lứa.

Xem thêm: Chân Dung Cao Bá Quát Môn Văn Lớp 11, Tiểu Sử Cao Bá Quát (1809

Tóc tơ căn vặn tấc lòng,

Trăm năm tạc một chữ đồng cho xương.

Chén hà sánh giọng quỳnh tương,

Dải là hương thơm lộn bình gương bóng ***g.

Qủa là phong lưu, phong vận, thanh trang và đài các. Không gian hẹp,

không gian rộng hầu như tuyệt cả. Vào phịng thì lửa nến, hương trầm;

ngồi trời thì vầng trăng vằng vặc. Không gian ấy, thời hạn ấy, cảnh

ấy… sinh tình xiết bao. Chúng ta khơng chỉ nói với nhau lời vàng đá, nhưng mà

còn thảo ra lời rubi đá, rồi cùng cả nhà thề thốt đinh ninh “hai khía cạnh

một lời” với thai xanh cao vòi vĩnh vọi.


đem lòng tương tư. Lần đồ vật hai gặp nhau nâng chén, 2 bên đã lập

tức giãi tỏ nỗi niềm thầm kín trắc ẩn. Cịn lần này thì họ đã vượt lên

trên toàn bộ lệ cơ chế của đạo giáo với của thời đại. Chúng ta tự xe pháo duyên bởi

“tóc tơ vặn tấc lịng, trăm năm tạc một chữ đồng mang đến xương”.

Họ đâu bắt buộc ông tơ bà nguyệt. Chất “anh hùng ca” của tình cảm tự

“giải phóng” là ở phần đó. Thúy Kiều đâu chỉ là cô bé “ngoan thảo”

chịu chấp nhận “cha chị em đặt đâu con ngồi đấy”. Thúy Kiều là hiện

thân của tư tưởng tự giải hòa khỏi ràng buộc lễ nghi phong kiến.

Đó đó là tư tưởng của Nguyễn Du, tình thân của Nguyễn Du, đối

với một tầng lớp dân chúng bị đè nén và ràng buộc vị tư tưởng

phong kiến, giáo lý phong kiến, và lề khí cụ phong kiến, đến mức

thống khổ.

Nếu như “tiên tửu” là một cách uống đẹp, thì cuộc rượu “tiên thề”

của con trai Kim và nàng Thúy cũng là 1 cách uống đẹp(tơi hotline là

“tình tửu” hay “Đơi lứa tửu”- T.G.).

“Chén hà” là chén ngọc nhuốm cầm chiều, rực lên. “Quỳnh tương” là

rượu qúy. Chén bát qúy khơng thể rót rượu xồng. Rượu qúy khơng thể

uống chén bát xồng. Chén bát và rượu phải “sánh giọng” cùng với nhau. “Dải là

hương lộn” là các dải lụa nghỉ ngơi trong thư phòng đều có tẩm hương thơm trầm

hương cất cánh lộn lên mà lại thấm vào. “Bình gương láng ***g”. “Bình” là

bức bình phong vào thư phịng. “Gương” là tấm gương soi đính trên

bình phong. “Bình gương nhẵn ***g” là trơn hai tín đồ ***g vào

nhau trong tấm gương soi bên trên bức bình phong. Thiết nghĩ, chỉ với

hai câu lục bát, thì khơng thể như thế nào cịn rất có thể tả xuất xắc hơn và đẹp rộng

về cảnh đôi lứa nâng ly thề nguyền được nữa!

Đối cùng với thân phận bạn nữ Kiều, ngay từ đầu tập truyện thơ của mình,


Nguyễn Du sẽ khéo vẽ ra cảnh Thúy Kiều chạm mặt hồn ma Đạm Tiên, cơ hội

cùng nhì em đi tảo mộ. Trong khúc này, Nguyễn Du sẽ qua khóe

miệng của bạn nữ Kiều, thốt yêu cầu hai câu thơ nhức nhối nỗi bi đát

truyền Kiếp: Đau đớn cố phận bọn bà, lời rằng bạc mệnh cũng là

lời chung!


sắc tứ phong, trời xanh quen thói má hồng tiến công ghen.

Tài thơ của cố Nguyễn sẽ khéo vẽ ra cảnh thanh nữ Thúy nằm mộng gặp

Đạm Tiên, nhờ đó biết được mình có tên trong sổ đoạn trường. Bởi

vậy, ngay lập tức sau tiệc rượu thề nguyền lời tiến thưởng đá với đại trượng phu Kim, Thúy

Kiều đang lâm tức thì vào cảnh phải bán mình chuộc cha, nên “thanh lâu

hai lượt, thanh y nhị lần”. Trong đợt khoác áo thanh lâu thứ nhất,

Nguyễn Du đã mượn rượu để nói đến thân phận “kiếp người đã đến

thế này thì thôi” của thiếu phụ Thúy.

Lầu xanh bắt đầu rủ trướng đào,

Càng treo giá bán ngọc càng tốt phẩm người.

Biết bao bướm lả ong lơi,

Cuộc say đầy tháng trận mỉm cười suốt đêm.

Bút pháp tài hoa của Nguyễn Du sắc như dao cứa vào lòng người.

Một đời tài ba là thế, hồng nhan là thế, mà nay đã lâm vào cảnh

“thương cầm thân phận lạc loài, dẫu sao cũng ngơi nghỉ tay người biết sao”.

Thân phận “bầm dập tửu” của Thúy Kiều kéo dãn dài triền miên trong cả

ngày trong cả đêm. Toàn là khách hàng làng chơi đến vùi hoa dập liễu, bao gồm ai

hiểu mang lại nàng. Chỉ Thúy Kiều là trường đoản cú thương rước phận mình nhưng thơi.

“Khi tỉnh rượu lúc tàn canh, đơ mình bản thân lại thương mình xót xa”.


Hết ngày nhiều năm tới đêm thâu, Thúy Kiều bị dấn trong từng từng trận

rượu. Ấy là “ô nhục tửu”. Có một câu lục bát mà rứa Nguyễn nhắc tới

ba lần chữ “mình”. Cay chua lắm! Bầm dập lắm! May đến nàng, nhờ vào

được treo “giá ngọc” mà chạm mặt các khách làng đùa toàn là hầu như hạng

văn nhân, a ma tơ như Tống Ngọc nước Sở đời chiến quốc, trường

Khanh(Tư Mã Tương Như) đời Hán, không biến thành vùi dập bởi vì những hạng

khách tầm thường. Nhưng… nhưng chỉ mình bắt đầu biết thương bản thân

mà thôi. Năm xưa nâng bát cùng đàn ông Kim, Thúy Kiều đã vẽ

tranh, sẽ đánh đàn, đã khơi dậy ái ân mà cất lời thề nguyện trăm

năm. Hiến dâng là “cỗi phúc” rất linh thiêng của ái tình. Dẫu vậy lúc đó,

Thúy Kiều vẫn tỉnh táo khuyết mà nhớ tới luân lý, rằng bản thân là gái chưa

thành thân.


“Dẽ đến thưa hết một lời sẽ nao!

Ngày ấy, ngày chia ly ấy, Thúy Kiều còn lưu giữ đinh ninh như bắt đầu vừa

xẫy ra hôm qua. Lời đàn ông Kim vẫn như cịn văng vẳng: “Gìn kim cương

giữ ngọc cho hay, mang lại đành lòng kẻ chân mây cuối trời.”Lúc ấy, nàng

đã “ruột rối bời bời” nhưng mà giãi lời với cánh mày râu như sau:“Đã nguyền hai

chữ đồng tâm, trăm năm thề chẳng ôm vắt thuyền ai”.

Vậy mà lại hôm nay… chìm ngập trong “ô nhục tửu”, Thúy Kiều đã đề xuất khóc

nấc lên tiếng than thân xé dạ:

Khi sao phong gấm rủ là,

Giờ sao tan tác như hoa giữa đường.

Mặt sao dày gió dạn sương,

Thân sao bướm ngán ong chường bấy thân?


Đề ra: Qua việc tìm hiểu tình tiết và những đoạn trích trong

SGK ngữ văn 9, tập I, em hãy phân tích nhân đồ Thuý Kiều để gia công nổi bật

giá trị nhân đạo của Truyện Kiều.

Kiệt tác truyền Kiều của đại thi hào Ng.Du bao gồm 2 giá chỉ trị to là giá chỉ trị

hiện thực và giá trị nhân đạo. Truyện Kiều là bức tranh hiện thực về một

xã hội bất công, hung ác (nửa cuối cầm cố kỉ XVIII đầu cố kỉ XIX - cuối Lê

đầu Nguyễn), là tiếng nói của kính yêu trước số phận (thời đại) bi kịch

của bé người, tiếng nói của một dân tộc lên án, tố cáo những thế lực xấu xa, tiếng nói

khẳng định, đề cao tài năng, phẩm giá và phần lớn khát vọng chân thiết yếu

của con tín đồ như ước mong về quyền sống, thèm khát tự do, cơng lý,

khát vọng tình u hạnh phúc...

Tiếng nói nhân đạo ấy giỏi lên từ hình tượng nhân thiết bị Thuý Kiều

trong truyện Thuý Kiều. Thuý Kiều là hiện nay thân của nổi đau với bất hạnh.

Nàng là một thiếu nữ tài sắc, giàu cảm tình nhưng bị xóm hội phong

kiến vùi dập, đoạ đày.


Số phận Kiều kết đúc đủ những bi kịch của tín đồ phụ nữ. Tuy nhiên hai bi

kịch lớn số 1 ở Kiều là thảm kịch tình yêu tan vỡ và thảm kịch bị giày đạp nhân

phẩm.

Tình yêu Kim Trọng- Kiều là một trong những tình u lí tưởng với “Người

quốc sắc đẹp kẻ thiên tài”, nhưng sau cùng “giữa con đường đứt gánh tương tư”,

“nước tan hoa trôi lỡ làng”. Tình u tan vỡ cùng khơng lúc nào hàn đính thêm

được-tuy “màn đồn viên” tất cả hậu về cơ bạn dạng cũng chỉ là “một cung gió


thảm mưa sầu”.Hạnh phúc đàn bà toan được cố kỉnh trong tay thì cuộc sống

cướp mất.

Kiều là tín đồ ln bao gồm ý thức về phẩm giá nhưng cuối cùng lại bị

chà đánh đấm về nhân phẩm. Thiếu phụ trở thành “món hàng” nhằm kẻ bn người họ

Mã “cò kè sút một thêm hai”. Rồi chị em phải thất thân với hầu hết kẻ như

Mã Giám Sinh, yêu cầu “Thanh lâu nhì lượt thanh y nhị lần”- Nổi đau nhất

của cuộc sống Kiều thiết yếu là: “Thân lươn bao quản lần đầu- chút lòng trinh

bạch từ bỏ sau xin chừa”. Gồm nổi đau nào lớn hơn khi con tín đồ trọng nhân

phẩm, ln có ý thức về phẩm giá mà cuối cùng phải tuyên cha từ vứt

nhân phẩm?

Đời Kiều không hẳn chỉ là 1 trong tấm bi kịch, cơ mà là phần nhiều chuổi nhiều năm

những bi kịch nối tiếp nhau, mỗi lần nàng nạm cất đầu thoát khỏi bùn dơ dáy là

một lần bị dúi xuống, bị đạp xuống sâu thêm một tầng nữa.

Thuý Kiều là hiện thân của một vẽ đẹp nhan sắc, tài hoa. Sắc với

tài của Kiều đã đạt tới mức mức lí tưởng. Biểu lộ vẽ đẹp, kỹ năng của Kiều

Ng.Du đã thực hiện bút pháp mong lệ của văn học tập cổ bao gồm phần lí tưởng hố

để trân trọng một vẽ đẹp. “ Một hai nghiêng nước nghiêng thành-sắc đành

đồi một tài đành hoạ hai”.


Thuý Kiều là hiện thân của nổi mong ước tình yêu từ do, khát vọng

hạnh phúc với khát vọng về quyền sống.

Khát vọng tình yêu tự do đậm màu sắc lãng mạn được biểu đạt qua

mối dục tình Thuý Kiều- Kim Trọng. Mới gặp mặt chàng Kim lần đầu, nhị

bên không tiện nói cùng nhau một lời, mà mối tình khơng lời ấy vẫn như một

chén rượu nồng, khiến cho người ta kháng váng đê mê:


“Tình trong như đang mặt ngồi cịn e

Chập chờn cơn tỉnh cơn mê...”

Yêu nhau nàng dữ thế chủ động xây dựng tương lai với những người yêu. Gót

chân phụ nữ thoăn thoắt đi sang nhà Kim Trọng, chiếc hình ảnh nàng “Xăm

xăm băng nẻo vườn cửa khuya một mình” thiệt là nhiệt độ thành cho 1 mối tình

đầu vào trắng. Ng.Du đã chiếm lĩnh tất cả kỹ năng và tận tâm để viết lên

một bạn dạng tình ca say đắm có một khong hai trong lịch sử hào hùng văn học Việt

Nam.

Mối tình Kim-Kiều quá ra ngồi lễ giáo phong kiến bởi tình yêu

tự vày , dữ thế chủ động của hai người. Khác với rất nhiều người thanh nữ xưa phải

chịu sự sắp xếp của phụ vương mẹ, Kiều chủ động đến với tình thương theo tiếng

gọi của trái tim. Kiều táo khuyết bạo, dữ thế chủ động nhưng mặt khác cũng là fan

thuỷ bình thường nhất trong tình yêu.

Xem thêm: Bài Tập Cấu Trúc It Take Và Spend, Cấu Trúc It Take Và Spend: Cách Dùng Và Bài Tập

Khát vọng về hạnh phúc, về quyền sống đã đưa Kiều đổi mới đại

diện cho con bạn bị áp bức vùng lên làm chủ số phận của bản thân trong bốn

thế chiến tháng, tư thế chính nghĩa:

“Nàng rằng: Lồng lộn trời cao

Hại nhân nhân sợ sự làm sao tại ta”.

Ở đây, Thuý Kiều đẫ gặp gỡ gở bao nhiêu người đàn bà bị áp bức

khác vùng lên đòi quyền sống, địi lẽ cơng bằng, trừng trị kẻ ác. “Cái ráng

giằng teo giữa sự sống với sự chết ở trong Tấm Cám, Thạch Sanh, trong

nhiều truyện nôm khuyết danh khác cũng tương tự trong truyện Kiều, về căn

bản nào có khác gì nhau, chỉ khác... Một bên đôi khi con người mượn

yếu tố thần linh phụ trợ, một mặt đã vươn tới bốn tưởng trị quần chúng. # và nhỏ

người ra quyết định theo cơng lí của mình”- (Cao Huy Đỉnh)


(16)

Tài liệu liên quan


*
Hạch toán túi tiền SX với tính ngân sách SP trên cty Ximăng tp hải phòng 92 436 0
*
áp dụng quan điểm một số loại thể vào dạy học hai tác phẩm" Rừng xà nu" của trung thành với chủ và " mảnh trăng cuối rừng" của Nguyễn Minh Châu nghỉ ngơi trường trung học phổ biến 140 1 2
*
Thanh trung ương Tai Nhân - Nguyên Du 11 643 3
*
Những góp phần của nguyễn xuân khánh vào tiến trình đổi mới tiểu thuyết việt nam đương đại (qua hai tác phẩm hồ quý ly và mẫu thượng ngàn) 21 1 6
*
tư liệu Phân tích tác phẩm "Truyền kì mạn lục" của Nguyễn Dữ - bài bác làm 1 docx 4 1 15
*
tư liệu Phân tích thành tích "Truyền kì mạn lục" của Nguyễn Dữ - bài xích làm 3 potx 4 2 15
*
đối chiếu chủ nghĩa anh hùng cách mạng vào hai tác phẩm Rừng xà nu của Nguyễn trung thành và Những người con trong gia đình của Nguyễn Thi - văn chủng loại 3 3 49
*
phát huy phương pháp trao đổi nhóm trong huấn luyện và đào tạo hai tác phẩm mẫu thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu cùng Mùa lá rụng trong sân vườn của Ma Văn kháng 112 1 2
*
" onerror="this.src="https://media.store123doc.com/images/default/doc_normal.png""/> so sánh việc thể hiện xã hội vào Kim Vân Kiều truyện (Thanh trọng điểm Tài Nhân) và Truyện Kiều (Nguyễn Du<145248> 180 1 5
*
Những góp phần của Nguyễn Xuân Khánh vào tiến trình thay đổi tiểu thuyết nước ta đương đại (Qua hai cống phẩm Hồ Quý Ly và chủng loại Thượng nghìn 157 552 1
*


(24.74 KB - 16 trang) - truyện kiều của nguyễn du cùng kim vân kiều truyện của thanh tâm tài nhân là hai cống phẩm na ná như nhau truyện kiều của nguyễn du cùng kim vân kiều truyện của thanh chổ chính giữa tài nhân là hai công trình na ná như