PHẠM TRÙ CÁI CHUNG CÁI RIÊNG

     

– loại riêng: là phạm trù triết học để có một sự vật, hiện tượng lạ nhất định. (Cái riêng rẽ được gọi như là một trong những chỉnh thể hòa bình với dòng khác).

Bạn đang xem: Phạm trù cái chung cái riêng


– loại chung: là phạm trù triết học dùng để chỉ số đông mặt, các thuộc tính không đầy đủ có tại một sự vật, một hiện tại tượng, ngoài ra lặp lại trong vô số nhiều sự vật, hiện tượng khác.

– Cái đối chọi nhất: là phạm trù triết học dùng để làm chỉ những mặt, các điểm sáng vốn có ở một sự vật, hiện tượng kỳ lạ mà không lặp lại ở sự vật, hiện tượng lạ nào khác.

2. Quan hệ biện triệu chứng giữa cái phổ biến và cái riêng


Chủ nghĩa duy đồ dùng biện chứng cho rằng cả loại riêng, loại chung, cái cá biệt đều tồn tại khách quan cùng có quan hệ hữu cơ với nhau. Mối quan hệ này được thể hiện nay qua các điểm sáng sau:

– Cái thông thường tồn tại trong loại riêng, vày cái chung là một trong mặt, một thuộc tính của loại riêng, không có cái bình thường tồn tại bên ngoài cái riêng với nó liên hệ không bóc tách rời cái đơn nhất.

– phần đa cái riêng rẽ đều là sự thống nhất của các mặt đối lập, thân cái lẻ tẻ và cáichung. (Trong và một lúc, sự vật, hiện tượng kỳ lạ đó vừa là cái lẻ tẻ vừa là mẫu chung; các mặt cá biệt, ko lặp lại của sự vật, hiện tượng đó là biểu lộ cái đối kháng nhất. Còn những mặt lặp lại ở những sự vật hiện tượng thì bộc lộ cái chung).


– loại riêng là loại toàn bộ cũng chính vì nó là 1 trong những chỉnh thể chủ quyền với mẫu khác, là cái đa dạng hơn cái tầm thường vì ngoài ra điểm chung, dòng riêng còn có cái 1-1 nhất.

– Cái thông thường là cái phần tử bởi vày nó chỉ là phần nhiều thuộc tính của chiếc riêng dẫu vậy nó thâm thúy hơn loại riêng bởi cái thông thường là phần nhiều thuộc tính, phần đông mối contact ổnđịnh, tất nhiên lặp lại ở các cái riêng thuộc loại.

Xem thêm: Những Bài Thơ Ngắn Hay Về Nghề Môi Trường Hấp Dẫn Nhất Do Bạn Đọc Gửi Tặng

– Cái đơn nhất và loại chung có mối tương tác lẫn nhau trong nhân tiện thống nhất. Giữa những điều kiện duy nhất định rất có thể chuyển hoá lẫn nhau: lúc cái riêng biệt chuyển hoá thành cái bình thường thì nó diễn đạt cái mới thành lập và hoạt động và phát triển, lúc cái thông thường chuyển hoá thành cái đơn lẻ thì nó diễn đạt cái cũ, loại lỗi thời cần được vứt bỏ.

3. Ý nghĩa phương pháp luận:


– nhiệm vụ của dấn thức là phải tìm ra cái chung và trong hoạt động thực tiễn phải phụ thuộc vào cái phổ biến để cải tạo cái riêng.

– Khi áp dụng cái chung, phải đơn nhất hoá cái chung trong mỗi hoàn cảnh cụ thể.

– Trong chuyển động thực tiễn phải tạo ra điều tiện lợi để cái đơn lẻ và chiếc chung hoàn toàn có thể chuyển hoá lẫn nhau nếu có lợi cho bé người.


Trả lời Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Những trường đề xuất được lưu lại *

Bình luận

Tên *

Email *

Trang web

lưu tên của tôi, email, và trang web trong trình chăm chút này mang lại lần phản hồi kế tiếp của tôi.

Xem thêm: Top 10 Bài Phân Tích Nhân Vật Chí Phèo Ngắn Gọn, Phân Tích Tác Phẩm Chí Phèo Của Nam Cao

Δ


*

*

*

*

THƯ KÝ PHÁP LÝ | Vững pháp luật - sáng Tương Lai

vantaidongphat.com là một trong ấn phẩm về luật pháp được xây cất và cách tân và phát triển bởi đội ngũ chuyên viên pháp lý trẻ, năng động và đầy nhiệt độ huyết nhằm mục đích hỗ trợ các tin tức pháp lý, kiến thức pháp lý và cung ứng pháp lý đến cộng đồng.


*