Thơ Lục Bát Về Quê Hương

     

Thơ là tiếng lòng của cuộc sống. Tình yêu, tình bạn, tình mẫu mã tử, tình thầy trò… đầy đủ được ký họa rất sâu sắc trong thơ, trọng nhạc, vào hội họa. Trong đó, thơ lục bát dịu nhàng, sâu lắng được rất nhiều người ái mộ nhất. Nếu khách hàng yêu thơ, đừng bỏ qua chùm thơ lục bát hay vantaidongphat.com dành khuyến mãi dưới đây.

Bạn đang xem: Thơ lục bát về quê hương


Bài thơ lục bát về thầy cô

*

Thầy cô – hai tiếng thân thương, sát gũi so với mỗi bạn ở tuổi cắp sách mang đến trường. Đó là người lái đò thì thầm lặng, tận tụy chuyển bao chuyến đò cập bờ tri thức. Thơ viết về thầy cô rất phong phú với đầy đủ thể loại, tuy vậy những bài xích thơ lục chén về thầy cô ngọt ngào, xúc hễ hơn cả. Dưới đó là những bài xích thơ lục bát xuất xắc tri ân cô thầy chúng ta có thể tham khảo.

Lời ru của thầy

Mỗi nghề bao gồm một lời ru

Dở tốt thầy cũng chọn ru khúc này

Lời ru của gió color mây

Con sông của người mẹ đường cày của cha

Bắt đầu mẫu tuổi lên ba

Thầy ru điệp khúc quê nhà đến em

Yêu rồi cũng lưu giữ yêu thêm

Tình yêu thương chẳng bao gồm bậc thềm cuối đâu!

Thầy ko ru đầy đủ nghìn câu

Biết nhỏ chữ cũng đứng sau cuộc đời

Tuổi thơ em gồm một thời

Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm

Như ru ánh lửa trong hồn

Cái hoa vào lá, chiếc mầm trong cây

Thầy ru hết cả mê say

Mong cho trọn ước mơ đầy của em.

Mẹ ru em ngủ tròn đêm

Thầy ru lúc mặt trời lên từng ngày

Trong em hạt chữ xếp dày

Đừng quên chị em vẫn lo nhỏ xíu hạt cơm

Từ vào vòm non ngôi trường

Xin lời ru được chỉ đường em đi

Con đường thầy ngỡ đôi khi

Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!

Hẳn là thầy cũng già thôi

Hóa thân vào từng cuộc đời các em

Thì dù phấn trắng bảng đen

Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình

Bụi Phấn

Thầy bé giờ vẫn già rồi

Mắt mờ, chân yếu, da mồi còn đâu

Phấn rơi tệ bạc cả mái đầu

Đưa nhỏ qua những bãi bể nương dâu cuộc đời

Mỗi khi vết mờ do bụi phấn rơi rơi

Thầy gieo mầm hạt mọi lời yêu thương thương

Cho bé vững bước nẻo đường

Hành trang loài kiến thức, tình cảm của thầy

Biết bao vất vả, đắng cay

Gạo tiền, cơm áo, vòng xoay cuộc đời

Nhưng trung tâm thầy mãi sáng ngời

Dựng xây sự nghiệp trồng người thanh cao!

Trọn đời bé mãi từ bỏ hào

Cúi đầu kính cẩn … yêu mến sao dáng thầy

Dẫu đời xuôi, ngược đó đây

Tim bé ghi xung khắc lời thầy lúc xưa

Khuya rồi thầy sẽ ngủ chưa?

Ngàn nhành hoa thắm kính thưa … dưng thầy

Cho con cuộc sống đời thường hôm nay

Mừng ngày nhà Giáo ơn thầy chẳng quên!

Chuyến Đò Tri Thức

Tôi trở về viếng thăm mái ngôi trường xưa

Bao nhiêu đáng nhớ như vừa bắt đầu đây

Pha sương mái tóc cô thầy

Bảng đen phấn trắng…còn đây căn phòng

Con đò neo đậu bến sông

Đưa lũ em nhỏ dại ấm nồng yêu thương

Bằng lăng tím rụng cuối đường

Phượng bi thiết nỗi nhớ vấn vương níu hè

Ríu ran chim hót cành me

Cánh diều ao ước ta về tuổi thơ

Bên trang giáo án từng giờ

Lặng thầm thầy vẫn đưa đò qua sông

Ngoài sảnh vương gai nắng hồng

Chuyến đò tri thức mênh mông tình thầy.

Lời Tri Ân

Người thầy áo bạc sờn vai

Vẫn chuyển thuyền mang đến tương lai vững vàng vàng

Tình thầy nhỏ mãi nặng trĩu mang

Dù xa cách vẫn nồng nàn trong tim

Dù bao tang hải nổi chìm

Thầy lô vai gánh chữ thêm cho đời

Đêm trường giấc ngủ chơi vơi

Ngày xiêu lòng bóng nắng nóng bời bời gió bay

Trường xưa in đậm vệt giày

Cỏ ơi nâng dịu thân nhỏ thầy tôi

Từng trò từng lớp xa xôi

Rừng hoang loang tím dáng vẻ ngôi ngôi trường nghèo

Đôi dòng phân làn trông theo

Còn trên đây chút phận bong bóng bèo nổi trôi

Chiều rơi nắng sẽ tắt rồi

Bên dòng suối ngọt bồi hồi nhớ nhung.

Ơn Thầy

Trăm năm Đạo giữ lại ở đời

Tiên học chữ Lễ sau rồi chữ Văn

Ơn Thầy khai sáng chữ Nhân

Công Thầy vun đắp bao lần chữ Tâm

Dạy luôn luôn chữ Hiếu tình thâm

Khắc ghi chữ Nghĩa theo năm mon ngày

Chữ Đức Thầy dạy cho nay

Cả luôn luôn chữ Tín mai này lập danh

Chữ Trung ngấm nghĩa vẫn thành

Có thêm chữ Chí xứng anh hùng rồi

Chữ Hướng làm cho vốn cuộc đời

Theo thuộc năm tháng chữ fan đã lên

Lời Thầy em vẫn ko quên

Bao nhiêu chữ ấy mang mặt suốt đời

Cho dù đồ đổi sao rời

Ơn Thầy tự khắc cốt các lời năm xưa.

Người lái đò

Một đời tín đồ – một loại sông…

Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,

‘Muốn qua sông bắt buộc lụy đò’

Đường đời muôn bước cậy nhờ tín đồ đưa …

Tháng năm dầu dãi nắng và nóng mưa,

Con đò trí thức thầy chuyển bao người.

Qua sông giữ hộ lại nụ cười

Tình yêu xin tặng kèm người thầy kính thương.

Con đò mộc – mái tóc sương

Mãi theo ta mọi muôn phương vạn ngày,

Khúc sông ấy vẫn tồn tại đây

Thầy chuyển tiếp phần lớn đò đầy qua sông…

Thầy với chuyến đò xưa

Lặng xuôi năm tháng êm trôi

Con đò kể chuyện một thời rất xưa

Rằng người chèo phòng đón đưa

Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều

Bay lên tựa phần đông cánh diều

Khách thời xưa đó ít nhiều lãng quên

Rời xa bến nước quên tên

Giờ sông vắng lặng buồn tênh giờ cười

Giọt sương rơi mặn bên đời

Tóc thầy tệ bạc trắng thân trời chiều đông

Mắt thầy mỏi mòn xa trông

Cây lẻ loi đứng giữa chiếc thời gian

Thưa thầy

Thưa thầy, bài học kinh nghiệm chiều nay

Con quăng quật quên bên cạnh cửa lớp

Dưới cội phượng già, nằm nghe chim hót

Con hóa mình thành bướm và hoa

Thưa thầy bài tập hôm qua

Con bỏ vô ngăn khóa kín

Mải lượn lờ theo từng vòng sóng

Cái té điệu đàng, sân trượt patin

Thưa thầy, mặt ly coffe đen

Con đốt thời gian bằng khói thuốc

Sống cho khách hàng và không khi nào mơ ước

Mình sẽ là ai ? Tôi đang là ai ?

Thưa thầy, qua ngõ nhà thầy khuya nay

Con vẫn thấy một vầng trăng nóng sáng

Thầy ngồi mặt bàn phẳng lặng

Soạn bài xích trong tiếng ho khan

Thưa thầy, cho rằng nhận: điều giản đơn

Sao con học hoài ko thuộc

Để hiện thời khi bé hiểu được

Biết làm sao tạ lỗi thuộc thầy

Ai chẳng xúc rượu cồn khi đọc phần nhiều vần thơ lục bát về thầy cô nói trên. Nhịp thơ vơi nhàng, ngữ điệu trong sáng, lắng đọng, thâm thúy thể hiện sự biết ơn thâm thúy chân thành của bao lớp học trò so với những fan thầy, bạn cô xứng đáng kính.

Thơ lục bát chế

*

Thơ lục chén chế là thể các loại thơ được tương đối nhiều người yêu thương thích. Có thơ lục chén bát chế về tình yêu, về học tập trò, về ăn uống nhậu, về thói đời… các thánh chế vẫn biết đưa vào trong thơ những trường hợp hài hước, bá đạo khiến người đọc không thể nhịn được cười. Bạn hãy đọc những bài bác thơ lục bát chế sau đây để thư giãn đầu óc với hiểu thêm về sự đời nhé!

Đơn xin phép nghỉ ngơi học bởi thơ

Hôm nay em viết đối kháng này,

Kính xin được nghỉ ngơi một ngày dưỡng thương

Em tuy vẫn nhớ lớp trường

Nhưng mà sức khỏe khó lường mối nguy.

Suốt tối em nóng ly bì,

Trán nay nóng hổi, yếu đuối suy quá chừng

Việc học tập chắc phải tạm ngừng.

Để còn điều trị kẻo chừng thăng thiên.

Bài ghi em đang chép liền

Em xin lỗi đã có tác dụng phiền thầy cô!

Tâm trạng chờ chuông

Bỗng nhiên chẳng mong chép bài

Thế là ngồi viết một vài ba câu thơ

Viết tính đến lúc không còn giờ

Chuông reo được nghỉ thứ vờ hành lang

Cuộc đời lắm cơ hội trái ngang

Đắng cay khổ nhục phũ phàng lắm thay

Chuông đồng hồ cứ cố kỉnh quay

Mà chuông chẳng đổ a cay…

Gió về trên rất nhiều rặng keo

Bạn bè cần cù gạ kèo hép lai

Vài đứa siêng năng chép bài

Còn đâu ngáp ngắn ngáp dài chờ chuông

Tri thức như gái…

Ăn vào không được nhưng mà buông chẳng đành

Thời gian xin hãy trôi nhanh

Vạn lần chuông đổ nhằm anh ra trường

Trở về mảnh đất nền quê hương

Theo chân lũ vịt ra đường, ra đê

Sớm đi buổi tối muộn lại về

Cái bằng vứt xó, đời phê…

Lên cao mới biết núi cao

Uống rồi mới biết cực kỳ hao túi tiền

Chọn xoài đừng lựa chọn xoài chua,

Chọn chúng ta đừng để bạn dzô dùm mình

Chơi hoa đừng để hoa tàn

Chơi bạn đừng để các bạn dành trai bia

Uống rượu là để giải sầu

Không đề xuất uống rượu chóng mặt đâu nhen

Uống rượu sao để bạn khen

Đừng để uống rượu ma men dẫn đường

 

 

Uống rượu vang nhã bạn thương

Không bắt buộc uống rượu nằm con đường thấy ghê

Uống rượu vui vẻ tín đồ mê

Đừng để uống rượu bạn chê, tín đồ cười

 

Uống rượu làng giao với đời

Bạn bè sum họp nói cười cùng nhau

Uống rượu đừng để căn bệnh đau

Gia đình xào xáo với mọi người trong nhà ra tòa

 

Uống rượu đừng tất cả đào hoa

Một chồng, một bà xã cho nhà yên vui

Nếu ko uống rượu càng vui

Gia đình niềm hạnh phúc không gì đẹp nhất hơn!

Chú Cuội

Chú cuội ngồi cội cây đa

Nửa đêm ngồi cạnh hằng nga sờ đùi

Hằng nga chẳng nói chẳng la

Chú cuội được thể sờ bố bốn lần

Chú cuội lẩn mẩn tần ngần

Hằng nga thét quát cái thằng dại kia

Có cầm mà mày sẽ phê

Lên cao tý nữa còn phê cấp 10

Khỏi mời phụ huynh

“Mẹ ngồi, chị em khóc do con

Con lừa dối mẹ không mời phụ huynh

Điểm ko Cô viết khổng lồ đùng

Kèm theo trong ngoặc là không thuộc bài

Vậy cơ mà con có biệt tài

Thêm trước số một do đó điểm mười

Về khoe, bà bầu sổ báo bài

Để qua mặt bà bầu hằng ngày, hằng đêm

Hôm nay, Cô mời người mẹ vô

Mẹ vô, bà mẹ tưởng, Cô khen bé mình.

Con chị thiệt khôn cùng tài tình

Lừa Tôi, Gạt Chị … ngoài mời phụ huynh!

TÀ LƯA

Mẹ đừng bao gồm cố tà lưa

Thằng này tỉnh lắm không lừa được đâu

Xuống xe cộ tắt vật dụng đi mau

Không cần lý giải đi đâu biết rồi…

 

Lại ra khu vực cũ bà bầu ngồi

Mấy bà chắn cạ nhằm rồi ba cây

Vậy mà lại ra vẻ ta đây

Mẹ đi một chút về ngay nhỏ à!!!

 

Con yêu cần mẫn ở nhà…

Mẹ ra đầu chợ thiết lập cà tải khoai

Làm như bé chẳng bao gồm tai

Ngày như thế nào chẳng tiến công đúng hai giờ liền

 

Ba có tác dụng vất vả kiếm tiền

Dầm mưa dãi gió héo phiền xác thân

Nhiều lần bầm dập tay chân

Mẹ còn không biết đỡ đần cha sao

 

Hôm đi cha dặn rứa nào

Ở nhà vườn ruộng trông ao cá nhà

Nuôi thêm bầy vịt bầy gà

Chăm thằng cu tí có nghĩa là con đây

 

Mẹ vâng chị em dạ rồi thây

Vậy mà lại chỉ được mấy ngày là sao

Sáng ra son phấn lắm vào

Bỏ bé lủi thủi chẳng ao chẳng gà

 

Kết thân mấy mụ ông chồng xa

Tụ tập bài bạc đãi vậy là ko xong

Hôm nay thì đừng tất cả hòng

Con phôn bố biết đừng ao ước chối à

 

Con xin mẹ hãy nghỉ ngơi nhà

Đừng đam mê bài bạc bẽo mà sa vũng lầy

Bao gương chảy nát xung quanh đây

Mẹ soi vào đó biết tức thì thôi mà

 

Con đã nói rõ rồi nha

Không nghe bà bầu chịu chắc ba sẽ về

Đừng nhằm con cần ra đê

Con còn nhỏ dại …não nằn nì …mẹ ơi..!!!

Tăng ca

Chồng yêu thương ..lại hotline nữa à

Vợ bận chắc chắn chẳng về đơn vị sớm đâu

Bao nhiêu là việc ngập đầu

Vợ làm về tối mắt rộng trâu đi cày

 

Đừng quắp máy…vợ dặn này

Bố con cơm trước dứt ngay bà xã về

Chồng coi em cũng khổ ghê

Hết giờ còn chẳng được về nhà ngay

 

Việc nhiều luôn chân luôn luôn tay

Đúng là số nhọ một ngày dài vận đen

Bây giờ cuộc sống thường ngày bon chen

Cũng đành thay sức cày thêm ck à!!!!

 

Dạo này bà xã phải tăng ca

Kiếm thêm tí đỉnh đồng ra đồng vào

Tuy rằng chẳng đáng là bao

Thôi dành riêng nhặt nhạnh góp vào thu chi

 

Thôi nhé …chồng tắt trang bị đi

Em làm cho kịp có gì nói sau

À quên …bật nước lạnh mau

Chút về vợ tắm hồi sau …em chiều

 

Trời ơi ….anh thương vợ nhiều

Chắc em nhịn đói tự chiều hôm nay

Chưa nạp năng lượng đã phải đi cày

Bây giờ mệt qúa ngồi đây ôm bồ

 

Đúng là phong cảnh nên thơ

Ôm nhau đam mê rồi mơ cùng với màng

Eo em nhỏ đẹp gọn gàng

Cái tay của chính nó đang quàng chặt ghê

 

Chồng chú ý đã thấy phạt phê

Thôi không cày nữa mau về đi em

Từ từ quay trở lại mà xem

Chồng với cục gạch bộ quà tặng kèm theo em cùng với bồ

 

Vợ ơi anh chẳng kê tồ

Để vợ qua mặt ra hồ cày sao

Thương em cảm giác dâng trào

Cả hai dấn lấy anh trao …ngay nè!!!

Thơ chế lục bát dịu nhàng nhưng mà thâm thúy, gây cười. Sự việc được nhìn nhận một cách vui nhộn bởi các cái đầu khôn cùng khôi hài, nhiều sức sáng tạo. Vày thế, thơ dễ nhìn đọc thuộc, dễ dàng nhớ, vui vẻ, hóm hỉnh, sâu sắc và có giá trị răn dạy bạn đời.

Thơ lục chén bát về mẹ

*

Mẹ – tiếng gọi thân thương, ngay gần gũi, thiêng liêng độc nhất trên đời. Mẹ cho ta hình hài, bà bầu tần tảo một đời bởi vì ta, bà bầu dành tất cả tình ngọt ngào vô bô bến cho ta… bên trên đời này, chỉ tất cả mẹ, có cha là người hy sinh vì con vô điều kiện. Đọc số đông vần thơ lục bát về chị em dưới đây bạn sẽ thấm thía hơn công thứ cảm xúc thiêng liêng ấy.

CON VỀ – Phan Thúc Định

Con về bên cạnh mẹ chiều nay

cổng mòn in lốt bàn tay mẹ cầm!

mỗi ngày mấy bận ra trông

bước ra thoăn thoắt ngắt lòng trở vô!

 

Phải chăng sinh người mẹ để chờ?

sinh con để cứ đổ thừa ngaí ngôi!

dạ thưa như thể đãi bôi

bao dung nên bà mẹ mấy đời giận con!

 

Nhìn con bi thương bỗng không còn buồn

con về người mẹ thấy khỏe hơn mấy phần

mắt mỉm cười ngắm nghía đầu, chân…

mẹ ơi con ngoại tứ tuần còn đâu!

 

Mới tuyệt lòng chị em con giầu

đầu hai trang bị tóc vẫn nhức đáu lòng

trải bao nắng dãi mưa dầm

với người mẹ con mãi trong khoảng ấu thơ!

Lục bát yêu yêu thương – Thơ Dạ Quỳnh

Cho nhỏ về lại ngày xưa

Tìm hình dáng mẹ nắng mưa tư mùa

Vai nhỏ gánh buổi chợ trưa

Áo nâu ướt át chẳng chừa vị trí khô.

Ngoài đồng bé diếc, con rô

Bóng thân phụ đổ xuống mọi bờ mương xanh

Bao nhiêu hoa trái ngọt lành

Cơm cha, áo chị em kết thành đời con.

Nửa đời chưa đủ vuông tròn

Mẹ ơi! Má thắm môi son phai màu

Vệt thời gian thẳm hằn sâu

Mẹ ơi! nhỏ sợ thương hải tang điền cuộc đời.

Ngoài kia rộng lớn biển khơi

Chẳng bằng thân phụ mẹ… đất trời yêu thương thương.

Mẹ là toàn bộ – Lăng Kim Thanh

Mẹ là cơn gió mùa thu

Cho bé mát mẻ lời ru năm nào

Mẹ là đêm sáng trăng sao

Soi đường chỉ lối con vào bến mơ

 

Mẹ luôn luôn mong mỏi đợi chờ

Cho nhỏ thành tựu được nhờ tấm thân

Mẹ thường âu yếm ân cần

Bảo ban chỉ dạy những lần bé sai

 

Mẹ là tia nắng ban mai

Sưởi nhỏ ấm lại đêm dài giá băng

Lòng bé vui sướng nào bằng

Mẹ luôn luôn bênh cạnh …nhọc nhằn trôi đi

 

Mẹ ơi bé chẳng ước gì

Chỉ ao ước có Mẹ chuyện gì cũng qua

Vui nào bằng có Mẹ Cha

Tình thâm máu mủ ruột rà yêu thương

 

Cho nhỏ dòng sữa ngọt đường

Mẹ là ánh sáng vầng dương dịu kỳ

Xua tối tăm tối qua đi

Mang mùa xuân đến thầm thì bên con

Tình bà mẹ – Nguyễn quang quẻ Định

Nắng chiều sẽ tắt bên sông

Mẹ già mỏi mòn chờ muốn con về

Lòng nhức ruột thắt não nề

Tuổi già quạnh vắng sớm khuya một mình.

 

Cũng vày con bắt buộc mưu sinh

Xa quê khu đất Mẹ… gia đình thân yêu

Để mang đến sớm sớm chiều chiều

Vào ra người mẹ ngóng cô liêu chờ chờ.

 

Mái đầu tóc đã tệ bạc phơ

Tuổi già mức độ yếu biết nhờ vào ai chăm

Mẹ mong muốn ngày đầu năm ngày rằm

Để nhỏ nghỉ phép trở lại thăm một lần.

 

Con đi đã mấy mùa xuân

Chưa trở lại thăm Mẹ.. Sinh sống gần người mẹ hơn

Bao năm mẹ chịu tủi hờn

Cứ ao ước cứ ngóng cô đơn tuổi già.

Đôi mắt bà mẹ – Đặng Minh Mai

Yêu sao hai con mắt mẹ hiền

Giàu lòng nhân ái rộng miền bao dung

Đời nghèo vật chất mông lung

Lạc quan mẹ sống hoà phổ biến tiếng cười

 

Tình yêu mến sánh tựa biển khơi trời

Có trong mắt mẹ một đời hy sinh

Cho bé cho nghĩa cho tình

Quên đi vất vả thân bản thân sớm hôm

 

Vòng tay ấm áp mẹ ôm

Ru bé giấc ngủ đêm hôm mỏi mòn

Lời ru domain authority diết lòng con

Khắc sâu trong dạ fe son không mờ

 

Những ngày ấu thơ dại khờ

Mẹ yêu người mẹ nựng vô bờ bởi con

Giờ đây nhỏ nhắn bỏng chẳng còn

Vẫn lo vẫn ngóng trông bé sớm chiều

 

Mẹ ơi! thương thừa thật nhiều

Giản 1-1 dung dị từng chiều mặt con

Mong chị em ăn giỏi ngủ ngon

Để con lệ thuộc để con cậy nhờ

 

Cuộc đời sóng gió ngóng chờ

Gập ghềnh khúc khuỷu ngờ đâu ai hay

Sểnh chân lỡ chệch vòng quay

Nhìn vào mắt bà bầu thấy ngay đường về.

Những vần thơ lục bát về mẹ luôn chân thành, tha thiết. Nó được viết bởi toàn bộ sự chân thành, lòng biết ơn của không ít người nhỏ khi nghĩ về phụ thân mẹ. Đọc thơ ai chẳng thấy xao lòng vì tiếng lòng của người sáng tác cũng là giờ lòng của biết bao tín đồ con, có bạn và gồm cả tôi.

Thơ lục chén về quê hương

*

Quê hương thơm là chùm khế ngọt, là nơi nối sát với phần nhiều ký ức tuổi thơ không thể nào quên. Quê nhà là vị trí ta hình thành và béo lên, nơi gồm mẹ, tất cả cha, gồm anh em, có những người ta thương yêu nhất. Do thế, tình thương quê hương, nỗi ghi nhớ quê nhà luôn luôn thường trực, tạo động lực thúc đẩy trong trái tim của những người con xa xứ. Hầu như vần thơ lục chén về quê nhà mà vantaidongphat.com sưu tầm tiếp sau đây hẳn sẽ làm cho thổn thức trái tim hàng triệu con người đọc.

Xem thêm: Tóm Tắt Các Văn Bản Lớp 9 Học Kì 2, Tóm Tắt Cốt Truyện Một Số Tác Phẩm Văn Xuôi Lớp 9

Tuổi xưa

Tìm về nắng nhẹ tuổi xưa

Gửi minh mông nhớ như vừa bắt đầu sang

Con đường kia, rộn lúa vàng

Chân giờ đồng hồ ai níu ngược lịch sự cuối chiều

 

Chênh chao vẽ trộm lời yêu

Cho trời xanh lá cánh diều vút bay

Thả nhung nhớ, nhằm hồn say

Cớ sao gió điện thoại tư vấn đọa đày tim nhau

 

Quyện vôi đến đỏ lá trầu

Mọng tròn môi thắm hóng câu ân tình

Gói đêm tàn , đón bình minh

Trăng lồng thổn thức mơ hình ghép song ….

Quê hương.

Quê hương là 1 trong những tiếng ve

Lời ru của bà bầu trưa hè à ơi

Dòng sông con nước đầy vơi

Quê hương là một trong những góc trời tuổi thơ

Quê hương hồi trước như mơ

Tôi là cậu nhỏ tuổi khờ đáng yêu

Quê hương thơm là giờ sáo diều

Là cánh cò white chiều chiều chân đê

Quê hương là phiên chợ quê

Chợ trưa mong muốn mẹ đưa về bánh đa

Quê hương là một trong những tiếng gà

Bình minh gáy sáng ngân nga làng mạc làng

Quê hương là cánh đồng vàng

Hương thơm lúa chín mênh mang trời chiều

Quê hương là dáng mẹ yêu

Áo nâu nón lá liêu cực kỳ đi về

Quê hương nói đến nhớ ghê

Ai ra đi cũng mong mỏi về chốn xưa

Quê hương là số đông cơn mưa

Quê hương là phần lớn hàng dừa ven kinh

Quê hương sở hữu nặng nghĩa tình

Quê hương tôi đó đẹp nhất xinh hay vời

Quê hương thơm ta đó là nơi

Chôn rau giảm rốn bạn ơi ghi nhớ về.

Yêu lắm quê nhà – Hoàng Thanh Tâm

Em yêu từng gai nắng cong

Bức tranh thủy mặc cái sông nhỏ đò

Em yêu thương chao lạng lách cánh cò

Cánh đồng mùa gặt lượn lờ quà ươm

Em yêu khói phòng bếp vương vương

Xám color mái lá mấy tầng mây cao

Em yêu mong ước đủ màu

Cầu vồng ẩn hiện nay mưa rào vừa qua

Em yêu thương câu hát ơi à

Mồ hôi cha mẹ mặn nhưng sớm trưa

Em yêu thương cánh võng đong đưa

Cánh diều no gió chiều chưa hy vọng về

Đàn trâu thư thả đường đê

Chon von lá hát vọng về cỏ lau

Trăng lên lốm đốm hạt sao

Gió sông rười rượi hoa màu thiên nhiên

Em đi cuối đất thuộc miền

Yêu quê yêu thương đất nối sát bước chân.

Quê mùi hương qua lời chị em kể – Công Vinh

Con nghe Mẹ kể ngày xưa,

Quê hương của Mẹ, mỗi trưa nắng hè.

Bình yên những mái tranh che,

Sông Thu in bóng luỹ tre ven làng.

Quê hương nhị tiếng dịu dàng,

Mà sao vẫn thấy ngỡ ngàng vào con.

Làm trai, chữ hiếu chưa tròn

Quê Cha, đất Tổ, mỏi mòn thiệt hơn.

Ngày xưa, Mẹ kể nguồn cơn,

Quê hương thơm của Mẹ, đã hơn mươi đời.

Sông Thu, một thuở thiếu thời,

Chiến tranh, Mẹ phải xa rời quê hương.

Miền trung chín nhớ, mười thương

Con như cánh Nhạn, lạc đường lẽ loi.

Sông Thu bên lỡ, mặt bồi

Quê hương thơm in dấu, một đời Mẹ Cha.

Con chưa về lại quê nhà,

Nên đâu biết được, đường xa xuất xắc gần?

Lòng bé day dứt, băn khoăn

Nữa đời tóc đã trộn dần màu sương.

Bao giờ về lại quê hương

Để coi Vĩnh Điện, An Tường là đâu?

Sông Thu xanh thẫm một màu

Bãi bồi cùng những ruộng dâu, nong tằm.

Bây chừ, Mẹ đã im nằm

Lấy ai dìu dắt về thăm quê nhà

Đời con rồi cũng sẽ qua,

Quê mùi hương rồi cũng chỉ là giấc mơ.

Quê hương thơm đẹp tựa vần thơ

Sông Thu với những bến bờ yêu thương.

Dù mang đến xa cách dặm trường,

Lòng con vẫn mãi vấn vương vãi Thu Bồn…

Miền quê

Tôi thầm ghi nhớ một miền quê

Ước mơ thăm lại trở về tuổi thơ

Đồng xanh cất cánh lả cánh cò

Hương sen tỏa ngát mộng mơ phần đông chiều

Vi vu gió thổi sáo diều

Bóng ai như bóng bà mẹ yêu sẽ chờ?

Dòng sông, bến nước, bé đò

Có fan lữ khách mặt bờ giới hạn chân

Xa xa vẳng tiếng chuông ngân

Bờ tre cuối thôn trong ngần giờ chim

Tuổi thơ thích chạy trốn tìm

Cây đa giếng nước còn in trăng thề

Xa rồi ghi nhớ mãi miền quê

Trong tim luôn nhắc quay trở lại ngày xưa

Quê mùi hương là khu vực chôn nhau cắt rốn, nơi cha mẹ nhọc nhằn nuôi ta lớn, là chỗ trái tim ta luôn khắc khoải nhớ về. Hi vọng những bài thơ lục bát ngắn về quê hương lắng đọng nói trên sẽ giúp đỡ bạn vơi bớt nỗi nhớ nhà.

Thơ lục bát về tình bạn

*

Tình bạn là gì? là sự đồng cảm, sẻ chia, thấu hiểu giữa nhì người. Ai sinh sống trên đời tối thiểu cũng phải gồm một tín đồ bạn. Một tình bạn đẹp nó cần có sự chân thành, tin tưởng, trong sáng, vô tư từ nhì phía. Người ta hay nói, tình các bạn chỉ cần chất lượng không phải số lượng, khi hoán vị nạn vẫn biết ai là các bạn quả ko sai. Dưới đây là những vần thơ lục bát về tình bạn ý nghĩa sau sắc. Bạn hãy xem thêm và cảm nhận nhé!

Đôi bạn

Nhớ xưa áo trắng sạch khôi

Học tan ngơi nghỉ lớp sóng đôi đi về

Đôi các bạn hẹn ước cùng thề

Thi vào đh ta về trường chung

 

Sắp ngày đh trường xa

Bạn xinh đề xuất có bạn ta hỏi trầu

Thẹn thùng ve vẩy vài câu

Rồi các bạn cũng phải chấp nhận người ta

 

Còn tôi thường xuyên học xa

Đến lúc về lại các bạn đà nhị con

Gặp nhau nước đôi mắt nỉ non

Ôn bao lưu niệm thời còn hoa niên

 

Nhìn cảnh bạn cũng điền viên

Vui mừng nhì đứa triền miên nói cười

Nhìn bạn lòng tôi bồi hồi

Mỗi fan mỗi cảnh 1 thời vấn vương.

Tình bạn

Tình làm sao đẹp bởi tình bằng hữu

Cùng chia sẻ vui thú-buồn đau

Nơi nào ta cũng đều có nhau

Bạn bè ta mãi gởi trao trọng tâm tình

Bạn cứ gọi! khi mình thổn thức

Hay khi lòng bứt rứt ko yên

Có ta bên các bạn xua phiền

Khắc ghi bạn nhé nỗi niềm riêng tư

Bạn hãy call dẫu từ bỏ xa lắm

Ta sẵn sàng khóc đẫm thuộc nhau

Sớt phân tách bao nỗi nghẹn ngào

Chỉ cần chúng ta được vơi bao khối sầu!

Bạn đừng vội gục đầu than trách

Bởi cuộc đời thách thức đắng cay

Bạn ảm đạm tôi đã kề vai

Đừng bao giờ để bi thiết tủi hờn

Bạn lưu giữ nhé…cô đối chọi ..hãy đến

Những bằng hữu là bến yêu thương thương

Mãi luôn giúp cho bạn kiên cường

Xóa tung phiền não, sầu vương..giã từ!!

Nụ cười cợt tình bạn

Dòng đời xuôi ngược gặp gỡ nhau

Tri giao tín nghĩa tình sâu giữ tròn

Hỡi ơi nước tung đá mòn

Đổi thế mặn nhạt tâm sự mấy người?

Thương nhau chín bỏ làm mười

Giữ cho cuộc sống thường ngày thắm tươi mặn nồng

Dù rằng gặp gỡ cảnh tua chông

Chung tay tiếp mức độ đồng lòng vượt qua

 

Đắp bồi tình cảm nở hoa

Đẩy lùi tủi hận xót xa u hoài

Kiên trì hướng đến tương lai

Thẳng sườn lưng tiến bước dặm dài nề chi

 

Bạn bè là nghĩa tương tri

Có duyên gặp gỡ mặt mấy khi trong đời

Trên môi hé nở nụ cười

Sống vui, trẻ khỏe làm fan nghĩa nhân.

Bài thơ xuất xắc về tình bạn

Nếu âu sầu bạn nhờ vào vai tôi

Khóc lên đi khóc một hồi mang đến nhẹ

Là con người có ai luôn luôn mạnh mẽ

Nếu rất có thể bạn hãy kể cho tôi.

 

Nỗi ai oán nào cũng hoàn toàn có thể phai phôi

Nỗi nhức nào trước sau rồi cũng đỡ

Hãy vực dậy khi ta còn khá thở

Đừng vì nó mà cản ngăn tương lai.

 

Con con đường đời các cạm mồi nhử chông gai

Gặp khó khăn cùng kẹ vai san sẻ

Đừng lo ngại mà 1 mình lặng lẽ

Vui hay buồn mình quan trọng quên nhau.

 

Là bạn xuất sắc phải sinh sống trước như sau

Giầu xuất xắc nghèo vẫn bền vững tình bạn

Sang tuyệt hèn chẳng bao giờ nghĩa cạn

Để tình chúng ta được trong sáng như gương!

Bài thơ về tình bạn

Bài thơ này tôi viết kiên cố không hay

Nhưng tôi viết vào một ngày vui nhất

Dòng thơ rã từ trái tim chân thật

Bằng lời riêng.. Chân chất.. Tận lòng lòng.

 

Ở phương nào..bạn có hiểu được không?

Từ loại buổi.. Chỉ đôi mẫu tin nhắn

Tôi khuyên chúng ta đừng nhằm lòng hiu quạnh vắng

Trải lòng mình.. ánh nắng.. Sẽ vào tim.

 

Hai tiếng “hi hi” sao thật thừa êm đềm

Tôi cùng với bạn.. Xích sát thêm một chút

Chia sẻ cùng tôi.. Dù chia sẻ thêm một phút

Để lòng nhẹ nhàng.. được một lúc bạn ơi !

 

Mình ý muốn sao bạn luôn luôn nở nụ cười

Nụ cười cợt đẹp.. Và tươi.. Rất lâu rồi ấy

Nhạc và thơ.. Tạo cho ta vui đấy

Nhưng chớ nhốt mình.. Phần đông thứ ấy.. Vô tri.

Xem thêm: Sách Giải Văn Lớp 8 Tập 1 Hay Nhất, Ngắn Gọn, Soạn Văn 8 Tập 1

 

Những lúc bi lụy bạn vẫn tiếp tục cười đi

Hay san sẻ.. Số đông gì.. Mang đến bè bạn

Sầu đau đã mờ dần dần theo năm tháng

Niềm vui lại tìm về bên bạn.. Các bạn ơi!

Thơ lục bát vốn ngọt ngào, sâu lắng. Thơ lục bát có khá nhiều chủ đề hấp dẫn để bạn thưởng thức. Chùm thơ lục chén bát hay về tình bạn, tình yêu, về mẹ, về quê hương… cơ mà vantaidongphat.com dày công xem thêm thông tin nói trên hy vọng sẽ sở hữu đến cho bạn đọc hầu như phút giây thư giãn tuyệt vời. Hãy để các vần thơ trong sáng nuôi dưỡng cùng tắm mát trung khu hồn các bạn mỗi ngày.