NHỮNG BÀI THƠ TÌNH XUÂN DIỆU HAY, THƠ XUÂN DIỆU VỀ TÌNH YÊU BẤT HỦ

     

Tuyển tập những bài thơ tình xuân diệu lắng đọng và lãng mạn khiến cho những các bạn trẻ đang yêu thương thổn thức cùng rung hễ được tương đối nhiều fan hâm mộ trẻ quan liêu tâm. Thơ tình thương của Xuân Diệu luôn luôn là cầu nối gắn kết hai trái tim đang yêu thương lại ngay gần nhau và không thể thiếu trong mỗi tình yêu thương của song lứa. Gửi ngay đến fan mình yêu bài thơ tình của Xuân Diệu trong nội dung bài viết dưới đây nhé

Dưới đấy là những bài thơ tình xuân diệu khiến cho trái tim các bạn rung động và êm ấm hơn lúc nào hết. Thuộc sưởi nóng tình yêu của mình bằng cách gửi đến tình nhân thương gần như vần thơ tình của Xuân Diệu vô cùng ngọt ngào và lắng đọng và ngọt ngào và lắng đọng trong bài viết ngày từ bây giờ bạn nhé

Thơ tình Xuân Diệu solo phương

Thơ tình xuân diệu về hầu hết mối tình đối chọi phương bi đát với bao nỗi bi ai tủi, nghẹn đăng chôn chặt nơi tim không nói nên lời. Phần đa mối tình đối chọi phương là điều không có bất kì ai mong muốn. Ai chẳng mong mỏi tình yêu ấy đến từ hai phía đúng không. Thuộc đọc với ngẫm phần đa câu thơ tình 1-1 phương nhằm cảm nhận những trái tim đang rơi lệ ấy nhé

*

Thơ Tình ngày xuân (Xuân Diệu)Mùa xuân về trong tiếng ca chim,Trên nước xanh sông, trong liễu rèm.Chưa hái được hoa mang tặng ngay emNên một cành thơ em trợ thời đem.

Bạn đang xem: Những bài thơ tình xuân diệu hay, thơ xuân diệu về tình yêu bất hủ

Ánh xuân từng sớm hồng tươi mướt,Những ống sương cao bèn dìm trước.Ruộng xanh đã ghép đến châi trờiLóng lánh mạ soi bản thân xuống nước.

Chưa hái được hoa mang tặng emNên một cành thơ anh lâm thời đem.

Cây trồng – ta chẳng trồng nêu đầu năm –Những lá thứ nhất vừa nhú biếc.Người đi chợ búa giờ đồng hồ chân ran,Quần láng new thâm còn sột soạt.

Chưa hái được hoa mang khuyến mãi emNên một cành thơ anh tạm bợ đem.

Trên cảnh đồng quê thấy xếp hàngChạy nhiều năm như tận cuối không gianNhững dàn sắt dựng như ren sắtDẫn năng lượng điện chuyền đi xây hạnh phúc…

Chưa hái được hoa mang bộ quà tặng kèm theo emNên một cành thơ anh tạm bợ đem.

Anh mong mời em cách xuống thuyền,Thuyền của song ta vào hiện thựcDựa cụ đêm tan, ngày sáng sủa rực,Thuyền ta đi dựng đem thần tiên…

Sao Em Lại như thế (Xuân Diệu)Sao em lại như vậy –Em, em là phương diện bể,Em, em là đỉnh nonXanh chót vót chon von…

Em mang lại tình yêu dấuAnh đựng hết chổ chính giữa hồnAnh đựng tràn da thịt,Vẫn hãy còn vô biên.

Sao em lại như vậy –Em là chùm hoa camMuốt cánh với vàng nhịNgây bất tỉnh dạ do thơm…

Khi đôi mắt em êm nhìnChiếu vô vàn thân thiết,Anh hy vọng làm muôn việcNâng cả cuộc đời lên…

Sao em lại như vậy –Em là viên muối bểKhiến đậm bữa cơm đời.

Cái Dằm (Xuân Diệu)Em đi, tất cả biết mang đến tình,Lòng anh vò xé tan tành vì chưng em.Mới vừa xa tắt thở mắt đen,Nỗi đau lòng đã ập lệ tấm lòng.

Cái dằm xuyên giữa song taCòn hơn đau buồn thịt domain authority mấy lần.Vết thương trong cõi tinh thầnĐã nhức một lúc, lại từ từ đau.

*

Tình Yêu mong mỏi Hoá Vô Biên… (Xuân Diệu)Tình yêu hy vọng hoá vô biên,Một ngày yêu, hy vọng kết tức thời ngàn năm.Kể trường đoản cú khi có trái tim,Những đôi người vẫn triền miên với đời.

Đó là như thế, em ơi,Hai ta có sống bên trên đời mãi đâu;Nhưng từ như mong muốn yêu nhau,Đôi tim đính thêm với lâu dài hơn triệu người.

Nhận thêm thắm khu đất xanh trời,Lại mang đến trời đất rạng ngời ngày đêm;Của đời ta nhận nóng êm,Hồn trao chăm lo ta thêm nặng đời.

Anh nhớ thương Ai (Xuân Diệu)“Anh nhớ thương ai, hai con mắt lim dim”Anh nhớ thương ai, anh nhớ thương em.

Ngó lên chầu trời đẹp ao ước xem,Hồ dưng sắc nước, trăng rước ánh ngà.Trúc thanh trúc cũng la đà,Gió hương thơm dường đã chan hoà trong đêm.

Anh nhớ thương em, anh nhớ thương em.

Tiếng còn đồng vọng xa êm,Bóng hình còn thân trái tim vọng hoài.Trông ra nhưng chẳng thấy người,Tẻ tương đối trà nước, nhạt mùi thuốc diêm.

Anh thương nhớ ai, anh nhớ thương em.

Nhớ người, thương phương diện nhớ thêm;Chiều trong nỗ lực chuyển thành đêm mịn màng,Sang mai, lại mang lại chiều vàng;Xuân đầy phương diện đất, thu ngang bức rèm.

Anh nhớ thương ai, anh thương nhớ em…9-1961

Nguyện (Xuân Diệu)Nguyện miếng ngon đừng vắng trơn emNguyện cảnh đẹp bao gồm em bên cạnhNguyện tâm hồn như chim chắp cánhNguyện xương thịt như cây ngay tức khắc cành.

Tiếc lúc trăng kim cương soi láng chiếcKhổ khi hoa nở một mình anhNguyện xin trời đất làm hai bảnNhững dịp xa nhau, vẫn vẹn hình.

Mời yêu (Xuân Diệu)Ngày trong lắm, lá êm, hoa đẹp quá,Nhan sắc ơi, cây cỏ chói đầy sao.Tháng giêng cười, không e lệ chút nào,Bằng trăm cánh của bướm chim rối rắm.Ai tất cả biết màu sắc xuân lên nặng nề lắmTrên cành hồng và trong số những trái tim?Nghe điệu lòng hưởng trọn ứng với ca chim,Tôi trường đoản cú thấy lạc chủng loại trong nắng và nóng mới.

Mở miệng vàng… với hãy nói yêu tôi…Dẫu chỉ nên trong một phút nhưng thôi…

Đã bao thời điểm màu hoa lấy nhớ tới;Biết lưu giữ ai! đành chỉ nhớ xa xôi.Lời ái ân ngừng lại ở chỗ môi,Mặc ánh nắng tha hồ nước reo bên trên nội.Năm nay lại vương bổi hổi gió sợi;Năm nay hương phía trên lại cho tới bồi hồi;Một trời mơ đang cầu nguyện trong tôi,Chờ một tiếng nhằm bừng lên hạnh phúc.

Mở miệng vàng… và hãy nói yêu tôi,Dẫu chỉ với trong một phút nhưng mà thôi…

Cần đưa ra biết ngày mai giỏi bữa trước?Gần hôm nay, thì thương yêu là nên.Tôi ưng đùa, fan hãy chọc ghẹo thản nhiên:Ta tưởng tượng một tình duyên mới nụ.Người được nói, tôi được nghe là đủ;Thực càng hay, mà giả dối lại sao?Gặp nhau đây, ai biết từ thời nào;Xa nhau nữa, ai đoán ngày tái hội!

Mở mồm vàng, và hãy nói yêu thương tôi,Dẫu chỉ nên trong một phút nhưng mà thôi!

Hỡi nhan sắc, hổ thẹn ngùng bỏ ra không nói,Cho trời thêm xanh, đến cảnh càng xinh.Cho dư âm vang cồn của lời tìnhLàm ấm êm đôi mùa xuân trống trải.Tôi lắng đợi! Nhịp lòng tôi đứng lại!Tôi nên tin! Tôi thèm khát được nhầm!Cho tôi mơ một mộng ảo thâm trầm,Và mặc kệ, nếu đó là dối trá!

Mở mồm vàng! và hãy nói yêu thương tôi!Dẫu chỉ cần trong một phút nhưng thôi!

Dại Khờ (Xuân Diệu)Người ta khổ vị thương không hẳn cách,Yêu sai duyên, với mến chẳng nhằm người.Có kho xoàn nhưng tặng chẳng tuỳ nơi,Người ta khổ vì chưng xin không hẳn chỗ.

Đường êm quá, ai đi mà lại nhớ ngó!Đến khi hay, gai nhọn vẫn vào xương.Vì thả lòng không kìm chế dây cương,Người ta khổ bởi lui không được nữa.

Những mắt cạn cũng nhận định rằng sâu chứa;Những tim không cơ mà tưởng tượng tràn đầy;Muôn ngàn đời tra cứu cớ dõi sương mây,Dấn thân mãi nhằm kiếm trời bên dưới đất.

Người ta khổ bởi cố chen ngõ chật,Cửa đóng bưng đề nghị càng quyết xông vào.Rồi bị thương, fan ta giữ lại gươm dao,Không mong mỏi chữa, không thích lành thú độc.

Rạo Rực (Xuân Diệu)Tơ liễu dong ngay sát tơ liễu êm;Bướm bay lại sánh bướm cất cánh kèm.Nghìn song chim hót, – quý ông trai ấyKhông có tình nhân để điện thoại tư vấn “em”.

Mặt trời vừa mới cưới trời xanh,Duyên đẹp hôm nay sẽ tốt lành.Son sẻ trời như mười sáu tuổi,Má hồng phơn phớt, đôi mắt long lanh.

Có phải chàng tơ cho tuổi rồi…Ra đường, ngỡ được thấy hoa khôi,Uống mang đến áo new mừng xuân rộn:Ai đợi đàn ông đâu! – Chỉ nắng cười.

– ghen tuông tuông nhìn gió thẹn mặt cây;Chim lẻo không im, liễu cứ gầy.Và những môi hoa như sắp tới nói:“Ái tình đẹp mắt tợ chúng em đây!”1940

Nước Đổ Lá Khoai (Xuân Diệu)Lòng ta là 1 trong những cơn mưa lũ,Đã gặp lòng em là lá khoaiMưa biết tha hồ nước rơi phân tử ngọc,Lá xanh ko ướt đến da ngoài.

Ta loại trừ bâng quơ một trận lòng,Biết rằng cực khổ giữa lỗi không.Khóc mình uổng lệ rơi vô lý,Mưa vẫn buộc phải rơi lệ vạn dòng.

Ta như cô khách khoảng chừng đìu hiuĐã chạm mặt chiều hôm, lại cách liều;Muốn trốn sầu đối kháng muôn vạn kiếp,Lại kiếm tìm sa mạc của tình yêu.

Ngày mai nắng và nóng mọc, mưa rơi hết,Mặt tạnh cơn điên, lòng cạn hồ,Ta đang thôi yêu như đã giấu,Không hề oán hận lá khoai khô.

Im yên ổn (Xuân Diệu)Yêu thương mà lại chẳng nói năng,Nhớ nhung nhưng chẳng than rằng nhớ nhung.Giữa đêm, lòng lạnh vô cùng,Mơ màng bên trên gối hoa dung sát gần.Ngọc ngà tay chẳng giao thân;Chuốt trau dáng điệu, muôn phần ước mơ.Sương bay… trời đục, cây mờ;Tình riêng rẽ lẩn tạ thế như bờ vi lau.“Ngó em không đủ can đảm ngó lâu,“Ngó sang 1 chút đỡ sầu mà thôi.“Lòng ta thương chúng ta không nguôi,“Nước sao như nước tan xuôi một bề”.Cành yêu thương chim nhớ bay về,Tiếng than phiền thở, bi quan nghe óc sầu.Lặng im của bóng đêm sâu;Lặng yên vĩnh viễn của mầu thời gian;Ba canh sao lặng lẽ tàn,Hang rừng lặng lẽ bông lan rụng mìnhLạnh lùng trong khoảng vô minhLòng ta muôn kiếp ôm tình, lặng im.

Xem thêm: Phát Biểu Cảm Nghĩ Của Về Những Ngày Đầu Tiên Bước Vào Trường Thpt

Gặp Gỡ I (Xuân Diệu)Tặng Phạm Văn Hạnh

Lòng cũng quay theo trục bánh xeChở người yểu điệu áo sầu cheHôm nay, chắc ngựa dừng sau trúc,Bên nọ chân trời đưa gió se.

Tôi dạo bước tìm thơ, chạm chán biệt ly:Người đi, tôi tưởng bỏ tôi đi.Sau bờ non thẳm, là chi nữa?– đo đắn vu vơ có nghĩa gì.

Có lẽ tín đồ hoa hiện nay đã tươi,Nghe chiều chăm lo lấn vô người,Tình cờ ngoảnh gặp mặt phương tôi đứng,Mắt vắng vẻ đâu xa, miệng gửi cười.

Thơ tình yêu đôi lứa của Xuân Diệu

Thơ tình xuân diệu về tình yêu đôi lứa nồng nàn và tỏa nắng với rất nhiều cung bậc xúc cảm cồn cào domain authority diết cho tột độ. Yêu thương nhau gửi cho nhau những vần thơ dưới đây để cùng cả nhà vun đắp và lưu giữ cuộc tình này chúng ta trẻ nhé

*

1. Xa cáchLời bài bác thơ:

Có một bận em ngồi xa anh quá

Anh bảo em ngồi xích lại ngay sát hơn

Em xích ngay gần thêm một chút: anh hờn.

Em ngoan ngoãn xích sát thêm chút nữa.

Anh sắp giận. Em mỉm cười, gấp vã

Đến kề anh, cùng mơn trớn: “em đây!”

Anh vui liền, nhưng bất chợt lại bi thảm ngay.

Vì anh nghĩ: thế vẫn còn đó xa lắm.

Đôi đôi mắt của tín đồ yêu, ôi vực thẳm!

Ôi trời xa, vừng trán của tín đồ yêu!

Ta thấy gì đâu sau sắc đẹp yêu kiều

Mà ta riết giữa đôi tay thất vọng.

Dầu tin tưởng: tầm thường một đời, một mộng.

Em là em, anh vẫn tiếp tục là anh.

Có thể nào qua Vạn Lí ngôi trường Thành

Của hai vũ trụ cất đầy túng bấn mật.

Thương ghi nhớ cũ trôi theo tháng ngày mất

Quá khứ anh, anh không nhắc cùng em.

Linh hồn ta u uẩn tựa ban đêm,

Ta không thấu, nữa là ai thấu rõ.

Kiếm mãi, nghi hoài, hay tị bóng gió

Anh mong mỏi vào dò hỏi giấc em mơ.

Nhưng anh đậy em đều mộng ko ngờ

Cũng như em giấu phần đa điều thừa thực…

Hãy giáp đôi đầu! Hãy kề đôi ngực!

Hãy trộn nhau song mái tóc ngắn dài!

Những cánh tay! Hãy quấn riết đôi vai!

Hãy dưng cả tình thương lên sóng mắt!

Hãy khăng khít đông đảo cặp môi gắn thêm chặt

Cho anh nghe song hàm ngọc của răng;

Trong say sưa, anh đang bảo em rằng:

“Gần thêm nữa! Thế vẫn còn xa lắm!”.

2. Tương bốn chiềuLời bài bác thơ:

Bữa ni lạnh, phương diện trời đi ngủ sớm;

Anh ghi nhớ em, em hỡi! Anh ghi nhớ em

Không gì bi lụy bằng những chiều tối êm.

Mà tia nắng đều hoà thuộc bóng tối.

Gió rườm rà kéo bản thân qua cỏ rối;

Vài miếng tối u uất lẩn vào cành;

Mây theo chim về hàng núi xa xanh

Từng đoàn lớp nhịp nhàng và yên ổn lẽ

Không gian xám tưởng chuẩn bị tan thành lệ

Thôi hết rồi! Còn bỏ ra nữa đâu em!

Thôi không còn rồi, gió gác cùng với trăng thềm.

Với sương lá rụng trên đầu ngay sát gũi,

Thôi đã hết hờn ghen với giận tủi.

(Được giận dỗi nhau! vui mừng bao nhiêu!)

Anh một mình, nghe tất cả buổi chiều

Vào chậm rãi chậm ở trong hồn hiu quạnh

Anh nhớ tiếng. Anh ghi nhớ hình. Anh nhớ ảnh

Anh ghi nhớ em, anh ghi nhớ lắm! Em ơi

Anh lưu giữ anh của ngày tháng xa khơi,

Nhớ song môi đang cười cợt ở phương trời.

Nhớ đôi mắt đang nhìn anh đăm đắm!

Gió bao lần từng trận gió yêu đương đi,

Mà kỷ niệm, ôi, nói một cách khác ta chi…

3. Một tình yêu

Lời bài bác thơ:

Anh chỉ bao gồm một tình yêu thiết bị nhất

Đem mang đến em kèm với một lá thư

Em không rước là tình anh đang mất

Tình đã mang lại không rước lại bao giờ

Thư thì mỏng như suốt đời mộng ảo

Tình thì bi ai như toàn bộ chia ly

Xếp khuôn giấy nhằm hoài vào túi áo

Mãi trăm lần bắt đầu gấp lại đưa đi

Em xé như lòng non cùng giấy mới

Mây dần trôi hôm ấy lấp sơn khê

Thôi thôi nhé, hoa đã sầu bên dưới đất

Cười trên cành sao được nữa em ơi!

Anh chỉ có một tình yêu máy nhất

Đem mang lại em là đã hết đi rồi!

*

4. YêuLời bài thơ:

Yêu là bị tiêu diệt ở trong tim một ít

Vì mấy lúc yêu mà có thể được yêu

Cho vô cùng nhiều, tuy vậy nhận chẳng bao nhiêu

Người ta phụ, hoặc bái ơ, chẳng biết

Phút ngay gần gũi cũng tương tự giờ chia biệt

Tưởng trăng tàn, hoa tạ với hồn tiêu,

Vì mấy khi yêu mà chắc chắn được yêu!

– yêu là chết ở trong tim một ít

Họ lạc lối thân u sầu mù mịt

Những fan si theo dõi vệt chân yêu

Và cảnh đời là sa mạc cô liêu

Và ái tình là gai dây vấn vít

Yêu, là bị tiêu diệt ở trong tâm một ít.

5. Phải nóiLời bài xích thơ:

Yêu tha thiết thế vẫn còn đấy chưa đủ?

Anh tham lam, anh đòi hỏi quá nhiều,..

Anh biết rồi , em đã nói em yêu;..

Sao vẫn ý muốn nhắc một lời đã cũ?

-Yêu tha thiết, thế vẫn tồn tại chưa đủ

,Nếu em yêu mà chỉ nhằm trong lòng;

Không tỏ hay, yêu quý cũng là không .

Và sắc đẹp chỉ làm bởi cẩm thạch

Anh thèm hy vọng vô biên cùng tuyệt đích

Em biết không? Anh tìm kiếm em hoài

Sự thật ngày nay, không thạt đến ngày mai .

Thì ân ái có bao giờ lại cũ?

Yêu tha thiết, thế vẫn tồn tại chưa đủ

Phải nói yêu, trăm bận mang đến nghìn lần

Phải mặn nồng đến mãi mãi tối xuân

Đem chim bướm thả trong sân vườn tình ái

Em buộc phải nói, nên nói và nên nói

Bằng lời riêng khu vực cuối mắt, đầu mày

Bằng đường nét vui, bằng vẻ thẹn, chiều say

Bằng đầu ngả, bằng miệng cười, tay riết

Bằng im lặng, bởi chi anh gồm biết

Cốt tốt nhất là em chớ lạnh lẽo như đông.

Chớ thản nhiên mặt một kẻ cháy lòng

Chớ lặng ổn như mặt đầm nước ngủ

Yêu tha thiết, thế vẫn còn đó chưa đủ.

6. Đứa nhỏ của tình yêuLời bài thơ:

Anh mong đôi ta tất cả con

Con tương tự em đẹp chú ý không chán

Giống đôi mắt, giống hình gương trán

Con mang tình xán lạn song ta

Con tương tự em, con cũng tương tự như cha

Giống cái mũi ngay thẳng thẳng sống

Nhìn tương tự trông xa cũng giống

Cũng mái đầu dợn sóng Quy Nhơn

Nhưng nhỏ ta nó như là em hơn

Giống đi đứng, nghĩ suy, ăn nói

Duy chẳng giốngcái nư khi dỗi

Lúc em hờn, trời cũng nên thua

Muốn hoà kẽ tóc cùng với chân tơ

Muốn làm thịt xương ta nở vạn mùa

Em hỡi! Đứa con tình yêu ấy

“Tình yêu không đã, mến chưa bưa”

7. Đứng đợi emLời bài xích thơ:

Trong chiều tối hôm nhẵn nhá nhem

Anh ra trước cổng đứng chờ em

Nhận từng dáng vóc từ xa tới

Lọc đem một hình anh trực thuộc quen

Anh thấy ai ai cũng vội vàng

Như chim hôm thoi thót về rừng

Người đi xe đạp đăm chiêu lắm

Nghĩ nhà bếp nhà vẫn lửa bập bùng.

Anh cũng chăm xong cái nhà bếp nhà

Tâm thành cơm trắng nước dọn bưng ra

Một tuần mong mỏi đến lúc này tiếp

Vào bát cho em vị đậm đà

Nhưng bóng hoàng hôn sánh lại rồi

Hình em anh thuộc cố gắng mà – ôi!

Mấy phen suýt nữa reo

“Em đến”Lại ủi an lòng:

“Hãy chờ thôi!”

Anh đứng như trồng, chẳng chịu đi

Nhớ nhung vun được đức kiên trì

Anh quan sát nét mặt người qua vội

Thông cảm muôn đời những biệt li

Nếu thức ăn uống kia gắp một mình

Tủi lòng, anh vẫn vững vàng lòng tin.

Thương em vất vả, anh quên hết

Nỗi khổ mong đợi cháy dạ.

Thơ tình của Xuân Quỳnh

Bên cạnh những bài xích thơ tình xuân diệu thì thơ tình xuân quỳnh cũng rất được lòng các độc giả. Chúng ta trẻ vào xem thêm ngay gần như câu thơ về tình yêu của Xuân Quỳnh để cảm giác được màu sắc sắc xúc cảm khác trong mỗi lời thơ hay của từng thi sĩ nhé

*

1. Nói cùng Anh

Em biết đấy là điều đã cũChuyện tình yêu, đặc biệt quan trọng gì đâu:Sự gắn bó thân hai fan xa lạNỗi vui bi thiết đem share cùng nhau

Em đâu dám nghĩ là vĩnh viễnHôm nay yêu, mai hoàn toàn có thể xa rồiNiềm khổ sở tưởng như vô tậnBỗng tất cả ngày thay thế sửa chữa một niềm vui

Điều bây giờ ta nói, ngày maiNgười khác lại nói lời yêu thuở trướcĐời sống chẳng vô cùng, em biếtCâu thơ đâu còn mãi ngày sau

Chẳng gồm gì quan trọng lắm đâuNhư không gian như màu xanh da trời lá cỏNhiều đến cả tưởng như chẳng cóTrước cuộc sống rộng khủng mênh mang

Nhưng bây giờ anh ở mặt emNiềm vui mừng quýnh trong ta là gồm thậtNhư chiếc áo trên tường như trang sáchNhư chùm hoa mở cánh trước hiên nhà

Em đọc rằng mọi khi đi xaTình anh so với em là xứ sởLà nhẵn rợp trên con đường nắng lửaTrái cây thơm trên miền khu đất khô cằn

Đấy tình yêu, em hy vọng nói cùng anh:Nguồn nơi bắt đầu của muôn vàn khát vọngLòng tốt để duy trì sự sốngCho con bạn thực sự bạn hơn.

2. Cây cỏ May

Cát vắng, sông đầy, cây ngẩn ngơ,Không gian xao xuyến gửi sang mùa.Tên bản thân ai điện thoại tư vấn sau vòm lá,Lối cũ em về hiện nay đã thu.

Mây trắng cất cánh đi cùng rất gió,Lòng như trời biếc cơ hội nguyên sơ.Đắng cay gửi lại bao mùa cũ,Thơ viết đôi chiếc theo gió xa.

Khắp nẻo dưng đầy cây cỏ mayÁo em sơ suất cỏ găm đầyLời yêu mỏng mảnh mảnh như màu khói,Ai biết lòng anh gồm đổi thay?

3. Thơ Tình Cuối Mùa Thu

Cuối trời mây trắng bayLá tiến thưởng thưa thớt quáPhải chăng lá về rừngMùa thu đi cùng láMùa thu ra biển cảTheo dòng nước mênh mangMùa thu vào hoa cúcChỉ còn anh với em

Chỉ còn anh với emLà của ngày thu cũChợt làn gió heo mayThổi về xao hễ cả:Lối đi quen thốt nhiên lạCỏ lật theo chiều mâyĐêm về sương ướt máHơi giá qua bàn tay

Tình ta như mặt hàng câyĐã qua mùa gió bãoTình ta như loại sôngĐã lặng ngày thác lũ

Thời gian như là gióMùa đi thuộc tháng nămTuổi theo mùa đi mãiChỉ còn anh cùng em

Chỉ còn anh cùng emCùng tình yêu ở lại…– kìa bao người yêu mớiĐi qua cùng heo may.

Xem thêm: Góc Tò Mò: Mặt Trời Mọc Đằng Nào ? Đông Mọc Và Lặn Ở Hướng Tây Không?

4. Từ bỏ Hát

Chả ngây ngô gì em mong nó bằng vàngTrái tim em, anh đã từng có lần biết đấyAnh là bạn coi thường xuyên của cảiNên nếu yêu cầu anh phân phối nó đi ngay

Em cũng không hy vọng nó như thể mặt trờiVì đã tắt lúc bóng chiều đổ xuốngLại mình anh với đêm dài câm lặngMà lòng anh xa bí quyết với lòng em

Em về bên đúng nghĩa trái timBiết làm sống đa số hồng ước đã chếtBiết rước lại phần nhiều gì đã mấtBiết rút gần khoảng cách của yêu thương tin

Em trở về đúng nghĩa trái-tim-emBiết khao khát những điều anh mơ ướcBiết xúc động qua nhiều nhận thứcBiết yêu anh và hiểu rằng anh yêu

Mùa thu nay sao bão giông nhiềuNhững hành lang cửa số con tàu chẳng đóngDải đồng hoang cùng đại ngàn về tối sẫmEm lạc loài thân sâu thẳm rừng anh

Em lo lắng trước xa tắp mặt đường mìnhTrái tim đập số đông điều chẳng thể nóiTrái tim đập cồn cào cơn đóiNgọn lửa như thế nào le lói thân cô đơn

Em về bên đúng nghĩa trái-tim-emLà tiết thịt, đời thường ai chẳng cóCũng chấm dứt đập dịp cuộc đời không thể nữaNhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi.

5. Thuyền với Biển

Em đã kể anh ngheChuyện con thuyền và biển:

“Từ ngày làm sao chẳng biếtThuyền nghe lời biển lớn khơiCánh hải âu, sóng biếcĐưa thuyền đi muôn nơi

Lòng thuyền các khát vọngVà tình đại dương bao laThuyền đi hoài không mỏiBiển vẫn xa… còn xa

Những tối trăng nhân hậu từBiển như cô gái nhỏThầm thì gửi chổ chính giữa tưQuanh mạn thuyền sóng vỗ

Cũng có khi vô cớBiển ồ ạt xô thuyền(Vì tình thương muôn thuởCó bao giờ đứng yên?)

Chỉ gồm thuyền bắt đầu hiểuBiển bao la nhường nàoChỉ gồm biển new biếtThuyền đi đâu, về đâu

Những ngày không gặp gỡ nhauBiển bội nghĩa đầu yêu đương nhớNhững ngày không chạm mặt nhauLòng thuyền đau – rạn vỡ